Chương 5: Tháo xích cho hắn đi

Chúc Mị chỉ kịp thấy một đôi mắt tối sâu, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Trong lòng nàng bỗng dâng lên cảm giác khó gọi thành lời, như thể ánh trăng đêm ấy lại một lần nữa rơi vào mắt mình.

“Kẻ kia là ai?”

Chúc Mị khẽ hỏi, giọng nhỏ đến mức gần như tan trong gió.

Anh Đào liếc nhìn theo, sắc mặt hơi biến: “Tiểu thư, vẫn là tiện nô hôm trước.”

Gió đông thổi qua hoa viên, cuốn theo tà áo Chúc Mị khẽ lung lay.

Giữa tiếng xích sắt va chạm lạnh lẽo, nàng chợt lên tiếng: “Tháo xích cho hắn đi.”

Anh Đào giật mình quay sang: “Tiểu thư?!”

Chúc Mị không nhìn nàng ta, chỉ nhẹ giọng nói tiếp: “Ít nhất khi làm việc.”

Xa xa, Kỷ Ách cúi đầu, khóe môi rất khẽ cong lên.

Ánh trăng đã bắt đầu tự mình tiến lại gần hắn rồi.

Anh Đào mím môi, dù trong lòng không cam tâm nhưng vẫn phải nghe lệnh.

Nàng ta giơ tay, chỉ về phía hắn: “Ngươi, lại đây.”

Kỷ Ách buông tảng đá trong tay xuống.

Khối đá nặng chạm đất phát ra tiếng nặng nề vang lên giữa hoa viên vắng lặng.

Hắn đứng thẳng người, cổ tay bị xiềng kéo căng, xích sắt khẽ rung theo cử động.

Hắn bước tới, mỗi bước đều chậm rãi, trầm ổn không vội vàng.

Khi còn cách vài bước, Kỷ Ách dừng lại, cúi đầu thật thấp.

Mái tóc đen rũ xuống che khuất gương mặt, chỉ để lộ chiếc cổ gầy và đường xương vai lộ rõ dưới lớp áo mỏng.

Anh Đào nhìn hắn, ánh mắt không giấu được cảnh giác.

Nàng ta đưa tay ra hiệu cho gia đinh phía sau.

“Tháo.”

Tiếng khóa sắt vang lên rất khẽ.

Mắt xích lạnh lẽo rơi xuống, va vào nền đá phát ra tiếng leng keng nhỏ.

Cổ tay Kỷ Ách được giải phóng, vết hằn đỏ sẫm hằn sâu trên làn da tái nhợt, nhìn đến chói mắt.

Ánh nhìn Chúc Mị khẽ lướt qua nơi ấy rất nhanh.

“Đa tạ tiểu thư.” Hắn lên tiếng, giọng khàn thấp

Lần đầu tiên là hắn chủ động nói chuyện với nàng.

Chúc Mị không đáp chỉ khẽ gật đầu.

Nàng đưa tay vào trong tay áo, lấy ra một chiếc khăn tay bằng lụa mỏng, trên nền trắng thêu hình chim hạc thanh nhã.

Khăn lụa được đưa tới trước mặt Kỷ Ách.

“Cầm máu ở tay đi.”

Giọng nàng mềm mại, nhẹ như sương sớm.

Kỷ Ách sững người.

Trong khoảnh khắc rất ngắn, hắn nhìn chiếc khăn kia rồi lại nhìn nàng.

Ánh trăng ban ngày không sáng bằng ban đêm nhưng dưới ánh nắng nhạt, gương mặt nàng vẫn trắng đến mong manh, hàng mi rũ xuống, nét đẹp thanh nhã dịu dàng như tiên nữ hạ phàm.

Kỷ Ách chậm rãi đưa tay ra, đầu ngón tay chạm vào khăn lụa mềm ấm còn phảng phất mùi thuốc nhàn nhạt.

Một vật quá sạch sẽ, quá dịu dàng hoàn toàn không nên xuất hiện trong tay hắn.

“Tiểu thư… đa tạ.”

Hắn khẽ gọi, giọng thấp hơn nữa như bị nghẹn nơi cổ họng.

“Đi thôi, Anh Đào.”

Chúc Mị xoay người rời đi, tà váy nhẹ phất phơ trong làn gió.

Khăn lụa nằm gọn trong tay Kỷ Ách.

Hắn siết nhẹ, cảm nhận hơi ấm còn sót lại, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười.

Một ngày nào đó ánh trăng này, hắn sẽ không trả lại.

“Ngươi đúng là tốt số.”

Giọng nói lạnh lẽo cắt ngang suy nghĩ.

Một hạ nhân đứng cách đó không xa, ánh mắt nhìn Kỷ Ách đầy cảnh giác lẫn khinh miệt.

“Tiểu thư vốn có lòng thương hạ nhân, ngươi đừng vì thế mà sinh mộng tưởng.”

Hắn ta hạ giọng, từng chữ đều như kim châm.

“Tiểu thư là lá ngọc cành vàng cũng định hôn sự với thái tử. Kẻ tiện nô thấp kém, bẩn thỉu như ngươi tốt nhất nên thu lại ánh mắt thèm thuồng đó.”

Kỷ Ách cúi đầu, dáng vẻ khiêm thuận đến mức không tìm ra nửa phần phản kháng.

Nhưng dưới hàng mi rũ xuống, ánh mắt hắn lại tối dần, lặng lẽ như vực sâu không đáy.

Lá ngọc cành vàng sao?

Hắn khẽ siết chặt khăn lụa, đầu ngón tay hằn lên đường chỉ thêu chim hạc tinh xảo.

Thái tử thì sao?

Hôn ước thì sao?

Nếu ánh trăng đã từng rơi xuống bùn lầy thì từ khoảnh khắc ấy, nó đã không còn thuộc về bầu trời nữa.

Kỷ Ách đứng yên giữa gió đông, dáng người cao ốm bị nắng lạnh phủ lên một tầng bóng mờ.

Không ai nhìn thấy, trong đáy mắt hắn, thứ vừa nhen lên không phải si mê mà là ý chí chiếm hữu tĩnh lặng, bền bỉ đến điên cuồng.

Một lát sau, hắn chậm rãi buông tay, cẩn thận gấp chiếc khăn lại, giấu vào trong ngực áo rách nát, sát nơi tim đập.

~

Hoa viên chìm trong bóng tối, đình hồ bán nguyệt mới dựng còn chưa hoàn thiện, bốn bề vắng lặng.

Gia nhân trong phủ tản đi dần chỉ còn vài kẻ trực đêm thưa thớt, ánh đèn lác đác treo cao không đủ xua tan màn sương lạnh.

Kỷ Ách ngồi tựa vào vách đá lạnh lẽo.

Trong tay hắn là chiếc khăn lụa thêu chim hạc, trắng đến chói mắt.

Hắn không dùng nó quấn quanh cổ tay cầm máu.

Hắn sợ làm bẩn thứ sạch sẽ ấy.

Hắn cúi đầu, ánh mắt dừng trên khăn lụa thật lâu.

Vết máu nơi cổ tay đã khô lại, thấm qua tay áo, đau rát từng nhịp nhưng hắn không buồn để ý.

Kỷ Ách nâng khăn lên, đặt sát bên môi.

“Tiểu thư xinh đẹp như thế, tiếc là bệnh nặng quá.”

Giọng nói xa xa vọng tới, mang theo ý cười thô lỗ.

“Nếu thật gả cho thái tử, e rằng đêm tân hôn còn chưa làm gì đã…”

“Ngươi nghĩ cái gì thế?”

Một kẻ khác cười hềnh hệch.

“Ngươi không thấy sao, thân thể tiểu thư yếu ớt vậy, làm sao chịu nổi?”

“Cũng phải.”

Tiếng cười hạ thấp, đầy ác ý.

“Nhưng với dáng vẻ yêu kiều đó, có nam nhân nào lại không muốn chết dưới thân nàng chứ.”

Những lời lẽ dơ bẩn len vào tai.

Kỷ Ách nghiêng đầu, ánh mắt lặng lẽ nhìn về phía đám gia nhân đang tụ lại dưới ánh đèn, miệng cười nói không kiêng dè.

Ánh sáng hắt lên gương mặt họ, soi rõ từng nét tham lam và hạ lưu.

Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười lạnh đến thấu xương.