Chương 4: Tiểu thư không đến sao?

Sương sớm còn chưa tan hẳn, hơi lạnh len qua từng khe gỗ mục.

Nhà kho cũ kỹ im lìm chỉ nghe thấy tiếng thở nặng nề, Kỷ Ách mở mắt.

Cơn sốt đã lùi đi đôi chút, ý thức dần tỉnh táo hơn.

Hắn nằm trên đống rơm khô, khóe môi hắn khẽ cong lên, nụ cười nhạt đến mức gần như không tồn tại.

Khuất phục sao?

Nếu thật sự muốn hắn khuất phục thì đêm qua nữ tử đứng dưới ánh đèn l*иg kia không nên xuất hiện.

Kỷ Ách khẽ nghiêng đầu, cổ tay bị xiềng kéo căng phát ra tiếng kim loại rất khẽ.

Trong khoảnh khắc ấy, trong đầu hắn lại hiện lên dáng người mảnh mai khoác áo lông vũ, sắc mặt trắng nhạt dưới ánh trăng.

Ánh mắt nàng khi nhìn hắn không phải thương hại, cũng không phải sợ hãi.

Mà là một loại tĩnh lặng quen thuộc giống hệt ánh trăng lạnh lẽo treo cao, xa xôi nhưng không hề khinh miệt.

Ngoài cửa nhà kho, tiếng bước chân vang lên.

Rất nhẹ, nhẹ đến mức nếu không lắng nghe sẽ tưởng chỉ là gió.

Kỷ Ách khép hờ mắt lại, hơi thở chậm dần, che giấu tất cả tỉnh táo dưới vẻ ngoài suy yếu.

Ánh trăng của hắn dường như lại đến gần rồi.

Cửa gỗ kẽo kẹt mở ra.

Kỷ Ách nâng mi mắt, ánh nhìn lướt qua khe sáng rồi dừng lại.

Không phải nàng.

Anh Đào bước vào, tay bưng bát thuốc mới sắc, sắc mặt cảnh giác.

Nàng ta liếc nhìn người nằm trên rơm khô, ánh mắt không giấu được vài phần dè chừng.

Giọng nàng ta lạnh nhạt, không mang cảm xúc: “Uống thuốc.”

Kỷ Ách không đáp, hắn chỉ hơi động mi, ánh mắt lại lặng lẽ khép xuống, giống như đã cạn kiệt sức lực.

Anh Đào chần chừ một chút rồi tiến lên gần hơn.

Nàng ta cúi người, đặt bát thuốc xuống, mùi đắng lan ra giữa không gian ẩm lạnh.

“Ngươi nên biết thân biết phận.” Giọng Anh Đào hạ thấp, mang theo lời cảnh cáo

“Được tiểu thư để mắt đã là phúc phận lớn, đừng sinh tâm vọng tưởng.”

Ngón tay Kỷ Ách khẽ động dưới lớp áo rách.

Hắn chậm rãi mở mắt, ánh nhìn tối sẫm lướt qua bát thuốc rồi dừng trên cổ tay mảnh khảnh của Anh Đào.

“Tiểu thư…” Giọng hắn khàn thấp, yếu ớt: “Không đến sao? Tôi muốn cảm ơn tiểu thư.”

“Ngươi không có tư cách gặp tiểu thư.”

Nàng ta lạnh giọng, quay người rời đi: “Uống xong thì tự lo lấy mạng mình.”

Cửa gỗ khép lại.

Nhà kho lại chìm vào yên tĩnh.

Kỷ Ách nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi cánh cửa vừa đóng, rất lâu, rất lâu.

Đến khi ánh sáng cuối cùng tắt hẳn, hắn mới chậm rãi cúi mắt.

Bát thuốc đặt trên nền đất lạnh, hơi nóng mỏng manh bốc lên mang theo mùi đắng nồng.

Khóe môi hắn nhếch lên một đường cong rất nhẹ, bàn tay gầy guộc vươn ra, nâng bát thuốc lên rồi không chút chần chừ, nghiêng cổ tay.

Nước thuốc đổ xuống nền đất khô nứt, thấm vào rơm rạ, lan ra một vệt sẫm màu.

Mùi đắng tan dần trong không khí lạnh.

Kỷ Ách buông tay, chiếc bát rơi xuống, lăn một vòng, phát ra tiếng va chạm khẽ khàng.

~

Trời vào đông là thời điểm Chúc Mị dễ bệnh nhất.

Thân thể nàng suy nhược, chỉ cách vài canh giờ trong khuê phòng lại vang lên tiếng ho khe khẽ.

Mỗi độ đông về, trong phủ đều chuẩn bị sẵn củi than, phần lớn đều được đưa thẳng vào viện của nàng để sưởi ấm.

Ai cũng nói đích nữ Thừa Tướng phủ dung mạo như ngọc nhưng mệnh lại mỏng như sương sớm, nếu bệnh tình cứ kéo dài, e rằng khó qua nổi tuổi hai mươi.

Chúc Mị khoác áo choàng viền cổ lông mềm mại, sắc mặt nhợt nhạt nổi bật giữa lớp áo dày.

Anh Đào cẩn thận đỡ tay nàng, trong giọng nói không giấu được trách cứ.

“Tiểu thư đã mệt như vậy, sao cứ nhất quyết ra ngoài?”

“Ở trong phòng mãi, ta cũng chán.”

Chúc Mị khẽ cười, giọng nhẹ như gió thoảng.

“Mọi người đều gọi ta là ma bệnh, chẳng lẽ đến cả muội cũng muốn ma bệnh này không được ra ngoài sao?”

Anh Đào giật mình, vội vã xua tay: “Nô tỳ không có ý đó.”

Chúc Mị bật cười khẽ, ánh mắt dịu lại: “Ta chọc muội thôi.”

Hai người đi ngang qua hoa viên.

Giữa trời đông lạnh lẽo, trong vườn không còn mấy cành hoa chỉ thấy gia đinh trong phủ đang hối hả khuân vác đá gỗ, tiếng bước chân lẫn trong hơi sương mỏng.

Chúc Mị dừng chân, hơi nghiêng đầu hỏi: “Bọn họ đang làm gì vậy?”

“Tiểu thư.”

Anh Đào đáp nhỏ: “Thái tử điện hạ nói muốn xây một đình hồ bán nguyệt để tiểu thư ngắm trăng cho tiện.”

Chúc Mị khựng lại.

Nàng nhìn những tảng đá lớn được khuân đi giữa trời đông, bàn tay trong tay áo khẽ siết lại.

Chỉ để nàng ngắm trăng lại khiến bao người phải chịu lạnh, chịu nặng.

Ánh mắt nàng lướt qua đám người rồi bất chợt dừng lại.

Giữa những gia đinh áo dày, có một thân ảnh khác hẳn.

Nam tử kia khiêng một tảng đá lớn, bước chân nặng nề, hai cổ tay vẫn bị xiềng sắt trói chặt.

Xích lạnh quấn quanh cổ tay gầy guộc, mỗi bước đi đều phát ra tiếng kim loại khẽ vang.

Mái tóc đen rũ xuống che khuất nửa gương mặt, lưng áo mỏng dính bụi bẩn, mồ hôi lạnh thấm ướt.

Chúc Mị nhìn thấy rõ trên cổ tay hắn, vết thương cũ còn chưa khép, đỏ sẫm nổi bật dưới lớp da tái nhợt.

Tim nàng khẽ trĩu xuống.

Dường như cảm nhận được ánh nhìn, nam tử kia chợt dừng lại trong khoảnh khắc rất ngắn.

Hắn ngẩng đầu lên.

Giữa làn sương mỏng, ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau.