“Đại tỷ.”
Tiếng gọi khe khẽ vang lên kéo Chúc Mị khỏi dòng suy nghĩ vẩn vơ.
Nàng khựng lại, đầu bút lông dừng giữa trang giấy để lại một vệt mực nhạt chưa kịp khô.
Anh Đào vội bước tới, nhẹ nhàng đỡ tay nàng đứng dậy.
Chúc Minh đã đứng nơi cửa từ lúc nào.
Thiếu niên mặc áo gấm xanh nhạt, dáng người cao gầy nhưng ánh mắt sáng sủa, trong trẻo hơn tuổi.
So với sự mong manh của Chúc Mị, hắn giống như một nhành trúc non còn nguyên sinh khí.
“Sao đệ lại qua đây?” Chúc Mị khẽ hỏi
Chúc Minh bước vào phòng, ánh mắt lướt qua chén thuốc còn bốc hơi trên bàn, lông mày bất giác nhíu lại.
“Đại tỷ lại không chịu nghỉ ngơi.”
Hắn dừng một chút rồi hạ giọng: “Đêm qua… phụ thân vào cung đến tận canh năm mới về.”
Đầu ngón tay Chúc Mị khẽ siết lại trong tay áo.
Nàng ngẩng lên nhìn đệ đệ, ánh mắt vẫn bình thản nhưng đáy mắt đã khẽ gợn sóng.
“Thánh chỉ, có liên quan đến chuyện gì?”
Chúc Minh im lặng một thoáng rồi lắc đầu: “Phụ thân không nói rõ chỉ dặn trong phủ mấy ngày này phải cẩn trọng, nhất là đại tỷ.”
Lời nói rất nhẹ nhưng rơi vào tai Chúc Mị lại nặng tựa đá chìm đáy nước.
Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt đến mức gần như không có.
“Ta biết rồi.”
Ngoài cửa sổ, ánh nắng buổi sớm rơi nghiêng, soi lên gương mặt nàng trắng nhạt như ngọc lạnh.
“Đại tỷ, tỷ đừng quá lo lắng.”
Chúc Minh lên tiếng, giọng cố giữ bình thản nhưng đáy mắt vẫn lộ rõ vẻ dè dặt.
Dẫu không nói ra, trong lòng mỗi người đều hiểu rõ tờ thánh chỉ kia rốt cuộc mang nội dung gì.
“Ta không sao.”
Chúc Mị khẽ đáp, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt, tựa như ánh trăng bị mây che, sáng mà không ấm.
Nàng năm nay vừa tròn mười bảy, đã đến tuổi cập kê.
Theo lẽ thường, đích nữ Thừa Tướng phủ sớm muộn cũng phải gánh lấy một cuộc hôn sự môn đăng hộ đối, dùng hôn nhân để đổi lấy sự yên ổn cho gia tộc.
Chỉ là thân thể nàng yếu ớt, bệnh tật quanh năm, những lời bàn luận ngoài kia chưa từng dứt, kẻ thương tiếc, người tiếc nuối, cũng có kẻ thầm tính toán, xem nàng như một quân cờ thuận tiện.
Chúc Mị hiểu rất rõ.
Từ khoảnh khắc thánh chỉ được ban xuống, nàng đã không còn quyền lựa chọn.
Nàng khẽ cúi mắt, đầu ngón tay mảnh khảnh đặt lên mặt bàn lạnh.
Nếu số phận đã định sẵn phải bị đặt lên bàn cờ thì nàng chỉ mong khi quân cờ rơi xuống, vẫn còn đủ ánh trăng để soi đường cho kẻ khác.
Chúc Mị khẽ thu lại những suy nghĩ rối ren trong lòng, đưa tay kéo Chúc Minh ngồi xuống trường kỷ bên cửa sổ.
Anh Đào rót trà vào ly, đặt xuống bàn rồi lặng lẽ lui sang một bên để lại không gian yên tĩnh cho hai tỷ đệ.
Chúc Mị nhìn đệ đệ trước mặt, gương mặt nàng hiền hòa, nụ cười mỏng manh mà dịu nhẹ.
Nàng hạ giọng hỏi han, như bao lần trước: “Gần đây đệ đến học đường học sao rồi?”
“Vẫn tốt.”
Chúc Minh đáp nhanh, rồi mỉm cười để trấn an nàng: “Tiên sinh nói đệ tiến bộ hơn trước, cuối tháng còn có kỳ khảo.”
Chúc Mị gật đầu, ánh mắt dịu xuống: “Vậy thì tốt. Phụ thân đặt nhiều kỳ vọng ở đệ, đừng để người thất vọng.”
“Tỷ đừng lo cho đệ, ngược lại phải là đệ chăm lo cho tỷ.”
Mẫu thân mất sớm, phụ thân bận rộn triều chính, trong phủ rộng lớn này, từ thuở bé đến nay chỉ có hai tỷ đệ nương tựa lẫn nhau.
Chúc Mị lại thân thể yếu ớt, bệnh tật quanh năm, phần lớn thời gian đều do Chúc Minh kề bên chăm sóc, từng thang thuốc, từng bữa cơm, chưa từng lơ là.
Chúc Mị nhìn đệ đệ trước mặt, trong lòng khẽ mềm xuống.
Nàng mỉm cười, nụ cười nhạt mà ấm, tựa như ánh trăng lặng lẽ treo trên cao, không rực rỡ nhưng đủ soi sáng một góc nhân gian.
“À đúng rồi.”
Chúc Minh chợt nhớ ra điều gì, giọng hạ thấp đi vài phần: “Nghe nói tối qua tỷ có giúp một tiện nô?”
Chúc Mị khẽ gật đầu, chỉ “ừm” một tiếng, như thể chuyện ấy chẳng đáng để nhắc đến.
Một lát sau, nàng mới ngẩng mắt nhìn Chúc Minh hỏi: “Người đó… rốt cuộc có lai lịch gì?”
Chúc Minh im lặng một nhịp, sắc mặt cũng theo đó trầm xuống.
“Nghe nói là kẻ mang trọng tội.”
Hắn dừng lại, rồi nói tiếp, giọng nói thấp hơn: “Hoàng thượng giao cho phụ thân xử lý. Không được gϊếŧ chết nhưng cũng không thể để hắn sống yên, phải khiến hắn khuất phục.”
Đầu ngón tay Chúc Mị khẽ siết lại trong tay áo.
Nàng cúi mắt, hàng mi dài che khuất thần sắc trong đáy mắt.
Không được gϊếŧ lại phải hành hạ đến khuất phục đó vốn là cách triều đình đối phó với những kẻ chưa thể chết nhưng cũng không được phép ngẩng đầu.
Một tiện nô mang trọng tội.
Sống, cũng chỉ là sống trong nhục nhã.
“Phụ thân…”
Chúc Mị khẽ mở miệng rồi lại dừng, lời nói chưa kịp thốt ra đã bị nàng nuốt ngược trở vào.
“Tỷ tỷ tốt nhất đừng liên quan đến hắn nữa.”
Giọng Chúc Minh trầm xuống, mang theo vài phần khuyên nhủ hiếm thấy.
“Giúp một lần đã là quá mức rồi.”
Chúc Mị im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ khẽ “ừm” một tiếng.
Ánh nắng buổi sớm rơi xuống, ấm áp mà hờ hững, giống hệt số phận của kẻ đang bị giam nơi nhà kho phía đông được giữ lại mạng sống nhưng phía trước chỉ toàn bóng tối.