Trời còn chưa sáng hẳn, sương mỏng đã giăng kín lối đi.
Trong gian phòng phía tây, Chúc Mị ho khẽ một trận, sắc mặt trắng đến mức gần như hòa lẫn với rèm giường.
Anh Đào bưng thuốc vào, mùi đắng vừa lan ra đã khiến nàng khẽ nhíu mày.
“Tiểu thư, đêm qua người ra gió. Lão đại phu dặn hôm nay nhất định phải tĩnh dưỡng.”
Chúc Mị nâng chén thuốc, uống cạn từng ngụm nhỏ.
Nàng im lặng hồi lâu, như đang cân nhắc điều gì đó rồi khẽ mở miệng: “Thánh chỉ kia…”
Lời nói dừng lại giữa chừng, nàng đặt chén thuốc rỗng lên khay, giọng nói nhạt dần: “Thôi, bỏ đi.”
Trong phòng lại lặng xuống.
Một lát sau, Chúc Mị mới khẽ hỏi, tựa như chỉ thuận miệng: “Người tối qua thế nào rồi?”
Anh Đào khựng lại một nhịp, hạ giọng đáp: “Đã đưa vào nhà kho phía đông. Người làm nói hắn sốt cao nhưng vẫn còn tỉnh.”
Sắc mặt Chúc Mị không đổi.
Nàng chỉ khẽ “ừm” một tiếng.
Đêm qua, nghe tin hoàng thượng ban thánh chỉ giữa khuya, Chúc Mị vội vã tới đại sảnh xem xét.
Khi đến nơi, phụ thân đã vào cung trong đêm, nàng cũng không kịp hỏi rõ đầu đuôi sự tình.
Cũng chính vì thế, nàng mới vô tình bắt gặp tiện nô kia, không rõ phạm tội gì, chỉ thấy thân thể đầy thương tích, xiềng xích quấn quanh, lặng lẽ quỳ dưới ánh trăng lạnh lẽo như một kẻ đã sớm bị số phận bỏ quên.
Chúc Mị khẽ khép mi mắt, hàng mi dài run nhẹ như muốn xua đi hình ảnh đêm qua vẫn còn đọng trong đầu.
Nàng vốn không nên để tâm đến những chuyện ấy.
Một tiện nô, sinh tử vốn chẳng liên quan đến nàng, thế nhưng khi bóng người quỳ dưới ánh trăng lạnh lẽo ấy cùng đôi mắt tối đen, lặng im không cầu xin, cũng không oán hận, cứ như vậy nhìn thẳng vào nàng.
~
Ở một góc khuất phía đông, nhà kho cũ kỹ ẩm lạnh, người nọ nằm co mình trên tấm rơm khô.
Cơn sốt dâng cao khiến ý thức hắn lúc tỉnh lúc mê, hơi thở nặng nề như bị sương lạnh bóp chặt.
Trong cơn mơ hồ, hắn nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ.
Mùi thuốc lạ lẫm len vào hơi thở, mang theo chút ấm áp hiếm hoi giữa lạnh lẽo.
Hắn cố mở mắt, mí mắt nặng trĩu, trước mắt chỉ là một mảng sáng mờ nhạt chao nghiêng.
“Ngươi nên biết ơn tiểu thư.”
Giọng người nói vang lên không lớn: “Nếu không có người ra mặt, với thương tích này mà còn bị phạt quỳ dưới đêm đông… e là khó mà giữ được mạng.”
Người nọ khẽ động đậy, hàng mi run rẩy như muốn mở ra rồi lại khép chặt.
Cổ họng khô rát, hắn muốn lên tiếng nhưng chỉ bật ra được một hơi thở khàn đặc.
“Uống đi.”
Một bàn tay đưa bát thuốc tới bên môi hắn.
Nước thuốc còn ấm, mùi đắng len vào đầu lưỡi kéo hắn thoát khỏi cơn mê man dày đặc.
Hắn miễn cưỡng nuốt xuống, ngón tay vô thức siết chặt vạt áo rách nát.
Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh đêm qua chợt ùa về, ánh trăng lạnh lẽo, xiềng sắt kéo căng nơi cổ tay cùng dáng người đứng dưới đèn l*иg, mảnh mai mà thẳng tắp.
“Ngươi dưỡng thương cho tốt.”
Giọng kia tiếp tục, không còn nhiều kiên nhẫn: “Đợi qua mấy ngày, lão gia sẽ xử trí.”
Bước chân dần xa, tiếng cửa gỗ khép lại khe khẽ.
Nhà kho lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn hơi lạnh thấm dần vào xương cốt.
Hắn nằm đó, hơi thở dần ổn định hơn, trên đầu lưỡi vẫn còn vương vị đắng của thuốc, mà trong mắt, một tia tỉnh táo chậm rãi hiện lên.
Khóe môi hắn khẽ cong nụ cười lạnh lẽo, sâu kín, tựa như lưỡi dao giấu dưới tuyết.
~
Chúc Mị từ nhỏ đã thân thể suy nhược, bệnh tật quấn thân quanh năm, vì thế rất hiếm khi rời khỏi khuê phòng.
Trong ký ức của nàng, phần lớn thời gian đều trôi qua bên giường thuốc, bên cửa sổ khép hờ, nhìn bốn mùa thay đổi qua từng lớp rèm mỏng.
Đại phu từng nói, năm xưa mẫu thân sinh nàng thiếu tháng, lại gặp lúc sản hậu băng huyết, thân thể tổn hại nặng nề.
Nàng may mắn giữ được mạng sống nhưng căn cơ đã yếu, hàn khí nhập tạng, từ đó mỗi khi gió lạnh trở trời, bệnh cũ liền tái phát.
Cũng vì vậy, Chúc Mị lớn lên trong sự che chở cẩn trọng đến mức gần như khép kín.
Bước ra ngoài phủ là chuyện hiếm, chứ đừng nói đến việc xen vào những chuyện vốn chẳng liên quan đến nàng.
Thế nhưng đêm qua, dưới ánh trăng lạnh lẽo ấy, nàng lại phá lệ.
Có lẽ chính nàng cũng không rõ, vì sao ánh mắt lại chỉ dừng trên một tiện nô thân mang xiềng xích.
Nàng nhìn thấy trong đôi mắt kia một thứ quá mức quen thuộc, sự cam chịu được mài giũa đến tĩnh lặng, giống hệt ánh trăng ngoài cửa sổ nàng đã nhìn suốt bao năm dài cô tịch.