Trước cửa phủ Thừa Tướng, hai cỗ xe ngựa đã đậu sẵn, thân xe sơn đen, rèm lụa dày buông thấp.
Chúc Mị đi cùng Hà Yến Oanh, còn Chúc Minh thì leo lên xe của Tuyên Sinh trước.
Gió lạnh quét qua, Chúc Mị khẽ khom người, tay đặt lên vạt áo, bước chân có phần chậm lại.
“Biểu tỷ cẩn thận.” Hà Yến Oanh vội đỡ lấy tay nàng
Bậc xe ngựa hơi cao, Chúc Mị nhìn thoáng qua còn chưa kịp nhấc chân, một bóng người đã bước lên trước.
Kỷ Ách đứng nghiêng bên cạnh xe, một tay đặt nhẹ lên bậc gỗ, tay kia khẽ đưa ra, giọng nói trầm thấp, không cao không thấp.
“Tiểu thư, xin mạo phạm.”
Không chờ nàng đáp, hắn chỉ giữ đúng lễ, bàn tay đỡ ở cổ tay áo, cách da thịt một lớp vải mỏng, lực vừa đủ để nâng đỡ.
Chúc Mị hơi sững lại.
Khoảnh khắc bàn tay ấy chạm tới, nàng chỉ cảm thấy một luồng ấm áp rất khẽ truyền qua tay áo, ổn định đến lạ thường khiến bước chân vốn chênh vênh cũng vững lại.
Nàng theo lực hắn đưa lên, an ổn bước vào trong xe.
“Đa tạ.”
Kỷ Ách lập tức buông tay, lui xuống một bước, cúi đầu: “Bổn phận của nô.”
Rèm xe được buông xuống, che khuất ánh nhìn.
Kỷ Ách đứng lại trước xe ngựa, mắt nhìn mặt đất, thần sắc thu liễm.
Trong khoảnh khắc vừa rồi, khi tay áo nàng lướt qua đầu ngón tay hắn, cả người hắn đã khắc sâu mùi hương nhàn nhạt ấy vào tận xương cốt.
Hai cỗ xe lần lượt rời khỏi cổng phủ Thừa Tướng.
Kỷ Ách đi theo bên hông xe của Chúc Mị.
Bên trong xe, Hà Yến Oanh vén nhẹ rèm, liếc ra ngoài một cái rồi quay sang, khóe môi cong lên ý cười kín đáo.
“Biểu tỷ, hộ vệ này của tỷ trông lạ mặt thật.”
Chúc Mị khẽ “ừm” một tiếng, ánh mắt vô thức dừng lại nơi rèm xe khẽ lay theo nhịp bánh lăn.
“Là người tạm thời điều tới.”
Hà Yến Oanh lại liếc ra ngoài thêm lần nữa, lần này nhìn kỹ hơn.
Ánh mắt nàng ta thoáng sững rồi không kìm được khẽ xuýt xoa trong lòng.
Dung mạo ấy quả thực quá mức xuất chúng.
Sống mũi cao thẳng, đường nét rõ ràng, dù cúi đầu đi bên xe ngựa, khí chất lạnh lẽo vẫn khó che giấu.
Chỉ tiếc trên người lại là y phục hộ vệ thô giản, cổ tay còn quấn băng, rõ ràng mang thân phận nô bộc thấp kém.
Nếu không phải vậy chỉ cần đổi một thân cẩm y, e rằng đứng giữa đám công tử quyền quý ở kinh thành cũng chẳng hề thua kém ai.
Hà Yến Oanh khẽ tặc lưỡi, thu rèm lại, cười nói như vô ý: “Thật đáng tiếc.”
Chúc Mị nghe vậy, hàng mi khẽ rung nhưng vẫn không đáp.
Xe ngựa đi qua con đường lát đá, gió lạnh thỉnh thoảng lùa vào qua khe rèm.
Chúc Mị khẽ ho một tiếng, Hà Yến Oanh lập tức lo lắng: “Biểu tỷ có lạnh không? Hay để ta đóng kín rèm lại?”
“Không cần.”
Chúc Mị lắc đầu nhẹ, giọng hơi khàn: “Chỉ là gió lạnh một chút thôi.”
Ngay lúc ấy, từ bên ngoài xe, một giọng trầm thấp vang lên, vừa đủ để người trong xe nghe thấy.
“Tiểu thư, phía trước là khúc cua, gió sẽ mạnh hơn. Xin cho phép nô che chắn.”
Không đợi trả lời, một tấm áo khoác dày đã được treo gọn gàng bên ngoài cửa xe, chắn ngang hướng gió lùa vào.
Hà Yến Oanh hơi sững sờ, bật cười nhỏ: “Hộ vệ này thật chu đáo.”
Chúc Mị nhìn lớp vải dày khẽ lay trước cửa xe, hàng mi run nhẹ.
Bên ngoài, Kỷ Ách bước chậm lại nửa nhịp, bảo đảm áo khoác không bị gió hất tung.
Gió lạnh thổi qua, lùa vào cổ áo hắn mang theo hơi rét cắt da nhưng hắn không hề để tâm, chỉ cần nàng không lạnh thì mọi thứ đều đáng giá.
Xa xa, tiếng cười nói của Chúc Minh từ cỗ xe phía trước truyền lại, hòa vào tiếng bánh xe lăn đều.
Có một kẻ đang từng bước, từng bước, tiến sát ánh trăng của mình.
~
Xe ngựa rẽ vào con đường dẫn ra ngoại thành, cảnh vật dần thưa thớt, tiếng người cũng lắng xuống.
Gió mang theo mùi cỏ khô và đất ẩm, thổi qua mái xe, phát ra tiếng xào xạc khe khẽ.
Bên trong, Hà Yến Oanh vén rèm nhìn ra xa, hào hứng nói: “Nghe nói hồ Ánh Nguyệt mùa này tuy lạnh nhưng phong cảnh lại rất đẹp. Nếu có nắng, mặt nước sáng lên trông như dát bạc.”
Chúc Mị khẽ mỉm cười nhưng sắc mặt vẫn nhợt nhạt.
Nàng tựa lưng vào đệm xe, hơi thở đều hơn nhưng đôi tay đặt trên gối vẫn lạnh.
Bỗng xe ngựa chậm hẳn lại.
Bên ngoài truyền tới giọng nói của Tuyên Sinh từ cỗ xe phía trước: “Đến rồi.”
Kỷ Ách lập tức dừng bước, vòng lên phía trước, đưa tay giữ dây cương, động tác thuần thục.
Hắn liếc nhanh quanh bốn phía, xác nhận không có gì bất thường rồi mới lùi lại bên cạnh cửa xe của Chúc Mị.
Rèm xe được vén lên.
Hồ nước trải ra trước mắt, mênh mông tĩnh lặng, mặt hồ phản chiếu bầu trời xám nhạt, từng gợn sóng nhỏ lăn tăn dưới ánh nắng yếu ớt của đầu đông.
Xa xa, đình gỗ thấp thoáng bên bờ, xung quanh là lau sậy đã ngả màu vàng nhạt.
“Đẹp thật.” Hà Yến Oanh không nhịn được cảm thán
Chúc Mị nhìn hồ nước, ánh mắt dịu lại tựa như tìm thấy một góc yên bình hiếm hoi.
Kỷ Ách đứng chờ bên cạnh xe, khi thấy nàng định bước xuống liền tiến lên nửa bước, thấp giọng.
“Tiểu thư, bậc đá trơn.”
Hắn đưa tay ra vẫn là khoảng cách vừa đủ, không chạm vào da thịt.
Chúc Mị hơi do dự rồi đặt tay lên tay áo hắn.
Khoảnh khắc ấy, gió trên hồ thổi mạnh hơn, sóng nước khẽ gợn.
Kỷ Ách cúi mắt, cảm nhận rõ ràng nàng rất nhẹ đặt lên tay mình, nhẹ đến mức chỉ cần sơ sẩy, nàng sẽ ngã.
Hắn nắm chặt hơn một chút.
Mọi người lần lượt di chuyển về phía đình gỗ bên hồ.
Gió thổi qua mặt nước mang theo hơi lạnh lành lạnh nhưng cảnh sắc lại tĩnh lặng đến mức khiến lòng người chậm lại.
Kỷ Ách không theo quá gần.
Hắn nghiêng người tựa vào thùng xe gỗ, hai tay khoanh trước ngực, tư thế lười nhác.
Ánh mắt hắn dán chặt lên bóng lưng nữ tử khoác áo lông nhạt màu kia, mảnh mai, yếu mềm.
Ánh trăng của hắn.