Chương 9: Ngũ Phúc đã được thay thuốc chưa?

Tiết trời đầu đông kéo theo từng đợt gió lạnh len lỏi.

Chúc Mị ngồi tựa bên trường kỷ, tay cầm bút lông, mực đen thấm dần trên giấy Tuyên Thành, nét vẽ chậm rãi mà mềm mại.

Ngoài cửa sổ, cành khô khẽ rung, ánh sáng nhạt rơi nghiêng trên gương mặt nàng, trắng đến mong manh.

Anh Đào đứng hầu một bên, thấy nàng khẽ ho liền vội khép cửa sổ lại, châm thêm củi vào lò sưởi.

Lửa than bùng lên khe khẽ mang theo chút ấm áp hiếm hoi xua đi cái lạnh đầu đông.

“Tiểu thư, sắp tới Tuyên thiếu gia và Hạ tiểu thư sẽ đến phủ Thừa Tướng, người có dự định gì không?”

Anh Đào vừa chỉnh lại chăn trên đầu gối Chúc Mị vừa nhỏ giọng nói như sợ làm kinh động nàng.

Chúc Mị dừng bút, đầu ngón tay khẽ siết lấy cán bút trúc.

Mực nơi đầu bút chậm rãi lan ra trên giấy, vẽ lệch một nét rất nhẹ.

Tuyên Sinh là biểu ca bên ngoại của nàng, còn Hạ Yến Oanh là biểu muội của hắn ta.

Chúc Mị khẽ “à” một tiếng, thần sắc không mấy để tâm.

Nàng đặt bút xuống, khẽ đưa tay che miệng ho nhẹ hai tiếng.

Anh Đào vội tiến lên, đưa chén nước ấm tới.

“Tiểu thư, người nghỉ một lát đi, vẽ lâu như vậy không tốt.”

Chúc Mị uống một ngụm nước, hơi ấm trôi xuống cổ họng khiến sắc mặt nàng khá hơn đôi chút.

Nàng nhìn bức tranh trên bàn, một vầng trăng nhạt, treo giữa nền trời trống trải, bên dưới không vẽ người cũng không vẽ cảnh.

Không hiểu vì sao nàng lại nhớ đến ánh mắt của kẻ đứng trong gió lạnh ở hoa viên hôm đó.

Yên lặng, cúi đầu nhưng không hề yếu đuối như vẻ ngoài.

“Anh Đào.” Chúc Mị đột ngột lên tiếng

“Ngũ Phúc đã được thay thuốc chưa?”

Anh Đào thoáng khựng lại một nhịp, rồi đáp: “Tiểu thư nói tiện nô kia ư? Đã băng bó lại rồi, vẫn bị giam ở nhà kho phía đông. Đại phu chỉ xem qua loa, giữ mạng là được.”

Giữ mạng là được.

“Ngươi mang vài bộ đồ gia nhân cho hắn đi.”

“Tiểu thư, người… nô tỳ biết rồi.” Anh Đào bất đắc dĩ thuận theo ý nàng

Chúc Mị rũ mi, đầu ngón tay khẽ vuốt mép giấy, không nói thêm gì nữa.

Nàng biết, trong phủ này, có những sinh mạng vốn dĩ không được tính là sinh mạng.

~

Ba ngày sau, Tuyên Sinh cùng Hà Yến Oanh đến phủ Thừa Tướng, xe ngựa dừng trước cổng lớn từ sớm, lễ vật được gia nhân bưng vào từng hộp chỉnh tề.

Đúng lúc phụ thân Chúc Huân Đạt có công vụ đi xa mấy ngày nên không có trong phủ.

Chúc Minh vừa nghe tin biểu ca đến đã chạy vội ra tiền viện, thấy Tuyên Sinh liền sáng mắt, hứng khởi bước lên ôm quyền hành lễ rồi không nhịn được mà kéo hắn ra khoảng sân trống tỷ võ vài chiêu.

Tiếng cười nói vang lên rộn ràng, phá tan không khí tĩnh mịch vốn quen thuộc của phủ Thừa Tướng.

Chúc Mị ngồi bên ghế dựa, được Anh Đào đỡ, nhìn cảnh tượng ấy mà khóe môi cong lên.

Nàng rất ít khi thấy Chúc Minh vui vẻ đến vậy.

Tuyên Sinh dáng người cao gầy, khí chất thư sinh nhưng động tác nhanh gọn, mỗi chiêu đều có chừng mực, rõ ràng là người biết giữ lễ.

Chúc Minh tuy tuổi còn nhỏ hơn nhưng không chịu thua, hai người vừa tỷ võ vừa cười, chẳng mấy chốc đã thu hút ánh nhìn của không ít gia nhân.

“Biểu tỷ.”

Một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai.

Chúc Mị quay đầu lại, thấy Hà Yến Oanh đã ngồi xuống bên cạnh mình từ lúc nào.

Nữ tử mặc váy nhạt màu, dung mạo thanh tú, ánh mắt mềm mại mang theo ý cười.

“Biểu tỷ, biểu tỷ khỏe hơn chưa?” Hà Yến Oanh nghiêng người hỏi, giọng quan tâm

Chúc Mị khẽ gật đầu, mỉm cười đáp: “Cũng đỡ hơn chút, để biểu muội lo lắng rồi.”

“Biểu tỷ gầy quá.” Hà Yến Oanh thở nhẹ, ánh mắt lướt qua sắc mặt nàng: “Mẫu thân muội cứ dặn đi dặn lại, đến đây nhất định phải thăm biểu tỷ trước.”

Chúc Mị nghe vậy liền thấy ấm lòng đang định nói thêm thì bên ngoài sân vang lên một tiếng cười lớn của Chúc Minh khiến nàng vô thức nhìn sang.

Ánh nắng chiếu xuống sân, rơi lên bóng dáng Tuyên Sinh đang thu tay đứng thẳng, trên gương mặt là nụ cười ôn hòa.

“Hay chúng ta ra ngoài chơi đi.”

Chúc Minh hào hứng đề nghị, ánh mắt sáng lên, rõ ràng đã chờ câu này từ lâu.

Tuyên Sinh cười đáp: “Được, hiếm khi ta có dịp rảnh thế này.”

Hà Yến Oanh cũng gật đầu theo, giọng nhẹ nhàng: “Biểu tỷ cũng đi cùng đi, ở trong phủ mãi cũng buồn.”

Chỉ có Chúc Mị hơi do dự.

Nàng khẽ siết tay áo, ánh mắt thoáng lướt qua khoảng sân đầy nắng rồi lại thu về.

Thân thể nàng vốn yếu, ra ngoài một chuyến rất dễ mệt, huống chi tiết trời đầu đông, gió lạnh khó lường.

“Ta…”

Nàng mở miệng, giọng nhỏ đi vài phần: “Sợ ra ngoài lại làm mọi người phiền.”

“Phiền gì chứ.”

Chúc Minh lập tức phản bác, bước nhanh tới trước mặt nàng, nét mặt nghiêm túc hiếm thấy.

“Tỷ lúc nào cũng nghĩ cho người khác. Hôm nay có biểu ca biểu muội ở đây, tỷ ra ngoài hít thở chút cũng tốt.”

Tuyên Sinh cũng nhìn nàng, giọng ôn hòa: “Chỉ dạo một vòng gần thôi, nếu mệt thì về ngay, không sao cả.”

Ánh mắt mọi người đều đặt lên người nàng.

Chúc Mị trầm mặc giây lát, cuối cùng khẽ mỉm cười, gật đầu thật nhẹ.

“Vậy chỉ đi một chút.”