Chúc Mị muốn về phòng thay bộ xiêm y khác, vì vậy Anh Đào theo nàng về khuê phòng chuẩn bị y phục.
Trên đường đi, Anh Đào khẽ nói: “Tiểu thư, nô tỳ đi gọi hộ vệ đi cùng cho an toàn.”
“Ừm.”
Ở phía xa, Kỷ Ách hơi nghiêng đầu.
Tảng đá trong tay hắn bỗng trĩu xuống, đầu ngón tay siết chặt, gân xanh hằn lên dưới lớp da sạm lạnh.
Hắn nhìn theo bóng lưng Chúc Mị khuất dần sau hành lang, ánh mắt tối đi trong chốc lát rồi rất nhanh trở về dáng vẻ cúi đầu cam chịu thường ngày.
Trong lúc Chúc Mị thay xiêm y, Anh Đào rời khỏi viện, đi thẳng về phía tiền sảnh để tìm hộ vệ theo hầu.
Nàng ta chặn một quản sự quen mặt, giọng có phần gấp gáp: “Quản sự, hộ vệ chuyên theo bảo vệ tiểu thư đâu rồi?”
Quản sự sửng sốt một chút, quay đầu nhìn quanh rồi đáp: “Ta cũng không thấy hắn đâu. Sáng nay còn ở đây, không biết chạy đi đâu mất.”
Anh Đào nhíu mày: “Tiểu thư sắp ra ngoài, ngươi mau gọi vài hộ vệ theo đi.”
Quản sự tỏ vẻ khó xử: “Hộ vệ còn lại trong phủ hôm nay đều bị điều đi cả rồi, thái tử điện hạ dặn tăng cường phòng vệ phía tây viện. Nếu gấp chỉ còn mấy người khuân vác ở hoa viên.”
Anh Đào hơi chần chừ, cuối cùng vẫn cắn răng nói: “Vậy gọi một người tới đây, miễn là biết quy củ, tay chân sạch sẽ.”
Quản sự vội vã gật đầu, xoay người đi.
~
Kỷ Ách liếc nhìn tên hộ vệ bị đánh ngất nằm sau núi giả đã bị hắn khống chế vừa đủ để không chết chỉ mê man đến canh giờ sau mới tỉnh.
Hắn nhếch môi, nụ cười mỏng lạnh như thể vừa tiện tay dọn đi một vật cản không đáng nhắc tới.
Tay áo khẽ phủi qua, vết máu đã được che kín dưới lớp băng trắng.
Hắn nghiêng đầu, ánh mắt liếc về hướng hành lang phía trước.
Quản sự đang bước tới.
Kỷ Ách lập tức thu lại toàn bộ sắc bén trong mắt, sống lưng hơi cong xuống, vai buông lỏng, dáng vẻ quen thuộc của một tiện nô thấp kém hiện ra tự nhiên đến mức không hề có vết nứt.
“Ngươi.”
Quản sự dừng lại, nhìn hắn từ trên xuống dưới, giọng không mấy kiên nhẫn.
“Anh Đào cô nương bảo gọi một người theo hầu tiểu thư. Ngươi đi.”
Kỷ Ách cúi đầu thật thấp: “Vâng.”
“Biết quy củ không?”
“Biết.”
“Biết giữ mồm giữ miệng?”
“Biết.”
“Biết đứng xa, không được nhìn lung tung?”
“Biết.”
Quản sự nhìn hắn thêm một lát, ánh mắt dừng trên băng vải quấn ở cổ tay.
“Bị thương thế này còn theo hầu được sao?”
“Chỉ là vết ngoài da.” Hắn đáp, giọng khàn nhẹ: “Không dám để tiểu thư phiền lòng.”
Quản sự hừ một tiếng, xoay người: “Đi theo ta.”
Kỷ Ách bước theo sau, bước chân không nhanh không chậm, đúng nửa bước so với người phía trước, vị trí quen thuộc của kẻ dưới.
Từ xa, cửa viện của Chúc Mị mở ra, mùi thuốc nhàn nhạt theo gió lan tới.
Kỷ Ách khẽ hít một hơi.
Ánh trăng của hắn cuối cùng cũng không còn ở ngoài tầm tay nữa.
Chúc Mị đã thay xiêm y xong, một bộ váy lụa màu nhạt, sắc như ánh trăng vừa tan trong mây càng tôn lên dáng người mảnh mai yếu ớt.
Anh Đào đỡ nàng bước ra, vừa đi vừa thấp giọng căn dặn: “Tiểu thư đi chậm thôi.”
Chúc Mị gật đầu, ánh mắt vô thức lướt qua khoảng sân trước viện.
Phía ngoài bậc thềm, một nam tử đứng cúi đầu chờ lệnh.
Dáng người cao gầy, lưng hơi khom, hai tay đặt trước người, tư thế cung kính, băng vải trắng quấn quanh cổ tay đã thấm ra vệt máu nhạt.
Chúc Mị nhìn thoáng qua, trong lòng bỗng thấy quen mắt.
“Đây là…” Nàng khẽ hỏi
Anh Đào đáp ngay: “Hộ vệ tạm thời, do quản sự điều tới. Hộ vệ quen của tiểu thư hôm nay bị điều đi cả rồi.”
Chúc Mị “ừm” một tiếng, không hỏi thêm.
Nàng đương nhiên nhận ra hắn là Ngũ Phúc.
Nàng vốn không thích nhiều người theo hầu, huống hồ thân thể hôm nay khá ổn chỉ ra ngoài dạo một vòng ngắn.
“Đi thôi.”
Kỷ Ách cúi đầu thấp hơn một chút: “Vâng.”
Khi nàng bước xuống bậc thềm, hắn lùi lại nửa bước, giữ khoảng cách đúng mực.
Từ đầu đến cuối, ánh mắt hắn chưa từng chạm lên người nàng quá một lần chỉ nhìn xuống mặt đất như thể nàng thật sự chỉ là chủ tử cao cao tại thượng.
Nhưng trong tầm nhìn bị che khuất ấy, mọi cử động của nàng đều được hắn thu vào tận đáy mắt.
Cách nàng đặt chân, nhịp thở hơi gấp khi gió lạnh lùa tới, bàn tay mảnh khảnh khẽ siết vạt áo.
Quá yếu.
Yếu đến mức chỉ cần một cái kéo nhẹ, nàng sẽ ngã vào lòng người khác.
Ý nghĩ vừa lóe lên, hắn đã ép nó chìm xuống thật sâu.
Chưa phải lúc.
Ra khỏi viện chưa bao xa, gió đông bỗng mạnh hơn, Chúc Mị khẽ ho một tiếng, bước chân chậm lại.
Anh Đào lo lắng: “Tiểu thư, hay là…”
Chưa kịp nói hết, Kỷ Ách đã tiến lên nửa bước, giọng thấp xuống, cung kính.
“Tiểu thư, phía trước có hành lang chắn gió. Đi vòng sang bên đó sẽ đỡ lạnh hơn.”
Anh Đào ngạc nhiên nhìn hắn.
Chúc Mị cũng khẽ khựng bước, ngẩng mắt nhìn người hộ vệ đứng trước mặt.
Hắn cúi đầu rất thấp, hàng mi rũ xuống che kín ánh nhìn, tư thế ngay ngắn, lời nói chừng mực, không hề có nửa phần vượt lễ tựa như đã quen đứng ở vị trí thấp nhất.
Nàng bỗng nhận ra hình như mình vẫn chưa từng nhìn rõ dung nhan của hắn.
Chỉ duy nhất một lần, khi Thái tử đến phủ, hắn bị gọi ngẩng đầu lên.
Khi ấy nàng chỉ kịp liếc qua trong thoáng chốc nhưng ấn tượng lại quá rõ ràng, đường nét sắc sảo, thần thái lạnh lẽo.
Thậm chí so với Lam Thừa Nguyên còn khiến người ta khó rời mắt hơn.
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, Chúc Mị đã âm thầm thu lại, hàng mi khẽ rũ xuống.
Nàng trầm ngâm một nhịp, rồi gật đầu nhẹ: “Ừm, đi như vậy đi.”
Kỷ Ách lập tức lui về phía sau, giữ đúng khoảng cách, bước chân lặng lẽ hòa vào bóng nàng.
Để hiểu rõ từng nhịp thở của ánh trăng này, hắn có rất nhiều thời gian.