"Tiện nô" cố chấp, nội tâm u ám, có máu điên, cắn chặt không nhả.
~
Đầu đông, trăng treo lơ lửng trên không, ánh sáng nhợt nhạt phủ khắp Thừa Tướng phủ tựa như một lớp sương lạnh không tan.
Chúc Mị khoác áo lông vũ viền cổ mềm mại, thân hình mảnh khảnh gần như chìm trong tà áo rộng.
Nàng nâng chiếc đèn l*иg trong tay, ánh sáng ấm áp ấy lại càng tôn lên sắc mặt trắng nhợt, yếu ớt như ánh trăng soi qua màn mây mỏng, đẹp đến mong manh.
Gió lạnh lướt qua, nàng khẽ ho một tiếng, đầu ngón tay siết chặt cán đèn.
Hơi thở thoảng mùi thuốc đắng quen thuộc, là thứ đã theo nàng suốt bao năm tháng.
“Tiểu thư, người ra ngoài thế này… e là không ổn.”
Anh Đào vội vàng theo sát phía sau, trong mắt tràn đầy lo lắng.
Đích nữ Thừa Tướng phủ, bề ngoài tôn quý vô song nhưng thân thể lại yếu ớt đến mức chỉ một cơn gió đông cũng đủ khiến người ta giật mình sợ hãi.
Chúc Mị không đáp.
Nàng bước chậm về phía đại sảnh, bóng dáng mảnh mai kéo dài trên nền đá lạnh lẽo.
Đại sảnh phủ Thừa Tướng sáng đèn suốt đêm.
Hương trầm phảng phất, tiếng người thì thầm xen lẫn tiếng ho khẽ bị cố tình đè nén.
Trên án gỗ lim, một tờ thánh chỉ sắc vàng đặt ngay ngắn, ánh lên thứ lạnh lẽo khiến lòng người không yên.
Chúc Mị vừa bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt đã chạm phải tờ thánh chỉ kia.
Trong khoảnh khắc ấy, lòng nàng chợt trầm xuống.
Ngay lúc ấy, ngoài sân truyền đến tiếng xích sắt va nhẹ khẽ đến mức tưởng như ảo giác.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, nơi góc sân tối nhất, một bóng người quỳ gối.
Xiềng sắt quấn chặt nơi cổ tay, lưng áo rách nát dính đầy bùn đất.
Gương mặt bị bóng đêm che khuất, chỉ có đôi mắt ngẩng lên trong khoảnh khắc sâu thẳm, lặng lẽ, như nuốt trọn ánh trăng trên cao.
Không ai nói cho nàng biết người kia là ai chỉ có một ý nghĩ chợt hiện lên trong lòng nàng, mơ hồ mà run rẩy.
Ánh trăng sáng nhất đêm nay dường như không nằm trên trời.
Gió đông thổi mạnh hơn, trăng sáng treo cao, từ khoảnh khắc ấy, ánh mắt hai người lặng lẽ giao nhau.
Chúc Mị đứng yên hồi lâu.
Ánh đèn l*иg trong tay nàng chao nhẹ, soi rõ vệt máu khô nơi cổ tay người quỳ dưới sân.
Xiềng sắt lạnh lẽo cắn vào da thịt, từng mắt xích hằn lên vết thương đỏ sẫm, trông đến rợn người.
Anh Đào nhìn theo ánh mắt nàng, sắc mặt khẽ biến.
“Tiểu thư… người đó là tiện nô mới đưa về hôm nay. Phạm lỗi lớn, lão gia lệnh phạt quỳ suốt đêm.”
Chúc Mị khẽ nhíu mày.
Gió lạnh thổi tới, nàng bỗng ho nhẹ một tiếng, đầu ngón tay khẽ run.
Thế nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi người kia.
Một tiện nô, sống chết vốn chẳng ai để tâm.
Người quỳ dưới sân dường như cảm nhận được ánh nhìn ấy.
Hắn ngẩng đầu lên rất chậm, tựa như chỉ một cử động nhỏ cũng đủ khiến xích sắt kéo căng.
Trong bóng tối, đôi mắt hắn lặng lẽ nhìn nàng, không cầu xin cũng chẳng oán hận chỉ bình tĩnh đến mức khiến lòng người khẽ chấn động.
“Đêm đông lạnh, quỳ như vậy… e là không chịu nổi.”
Anh Đào giật mình: “Tiểu thư…”
“Đưa hắn vào nhà kho phía đông.”
Chúc Mị ngắt lời, giọng nói vẫn mềm mại nhưng lại không cho người khác từ chối.
“Chỉ cần tránh gió. Sáng mai muốn phạt thế nào, ta không quản.”
Anh Đào sững người.
Cứu một tiện nô giữa đêm đông, nếu truyền ra ngoài, e rằng sẽ mang tiếng vượt phận.
Thế nhưng nhìn sắc mặt tái nhợt của Chúc Mị, Anh Đào không dám nói thêm nửa lời, chỉ khẽ gật đầu, vội gọi người làm.
Xiềng sắt được tháo ra một đoạn.
Người kia đứng dậy loạng choạng, thân hình cao gầy khẽ nghiêng, suýt nữa ngã xuống.
Ngay khoảnh khắc ấy, ánh đèn l*иg trong tay Chúc Mị chiếu tới.
Ánh sáng dịu dàng phủ lên gương mặt hắn, vết bùn đất chưa lau, máu khô loang lổ nhưng sống mũi cao thẳng, đường nét sắc sảo đến mức không giống kẻ sinh ra để làm nô ɭệ.
Chúc Mị khẽ dừng bước rồi nàng quay người, không nhìn lại.
Đêm đông ấy, nàng chỉ nghĩ mình tránh cho một tiện nô khỏi cái lạnh.
Nào hay, ánh trăng nàng vô tình chiếu xuống lại trở thành chấp niệm cả đời của một kẻ sinh ra trong bóng tối.
~
Truyện: Tiện Nô Ánh Trăng - Tác giả: Du Huyễn
Truyện sáng tác tự tôi viết, không phải lấy về dịch.