Chương 9

"Đạo trưởng đừng lo chụp ảnh nữa! Cô ta... Cô ta đang kéo tôi mà a a a!" Tôn Nhất Thần gần như phát khóc, hoàn toàn sụp đổ.

Cậu ta toan lao về phía sau lưng Trang Linh Chỉ, nhưng vừa nhích người đã phát hiện cảm giác trói buộc trên cánh tay không biết tự lúc nào đã biến mất.

"Hả?" Cậu ta ngơ ngác quay đầu, chẳng còn thấy bóng dáng thứ vừa khiến mình sợ phát khϊếp.

"Đừng tìm nữa, tôi thu nó rồi." Trang Linh Chỉ cất điện thoại vào túi, thản nhiên nói.

Nữ quỷ đã bị thu, nhưng quỷ khí trong cầu thang không những không tan đi, mà còn nồng đậm hơn, lạnh lẽo tới rợn người.

Trang Linh Chỉ cau mày, một luồng âm khí lạnh buốt đang nhanh chóng kéo đến, mùi máu tanh tràn ngập trong không khí, gần như giống hệt luồng khí cậu từng cảm nhận được ở khu phố đi bộ. Cơn lạnh này còn u ám và dữ tợn hơn cả nữ quỷ vừa rồi, chắc chắn không phải loại bình thường. Đối phương đến rất nhanh.

Chưa đầy hai hơi thở, cậu đã nhìn thấy bóng dáng mờ mờ sau lưng Tôn Nhất Thần.

"Đứng im! Nó ở ngay phía sau cậu!" Trang Linh Chỉ nhanh tay ấn vai Tôn Nhất Thần.

Câu nói vừa dứt, Tôn Nhất Thần lập tức đông cứng. Trái tim vừa mới hạ xuống chưa được mấy giây đã lại vọt lên tận cổ họng, vẻ mặt cậu ta trắng bệch, như thể sắp xỉu đến nơi.

Phía sau, lệ quỷ nhe miệng cười, hàm răng sắc như dao lộ ra, chất lỏng đen ngòm không rõ là máu hay nước bọt rỉ ra từng dòng, mùi hôi tanh nồng nặc.

"Thơm quá..."

Âm thanh ướŧ áŧ vang lên bên tai khiến Tôn Nhất Thần nổi da gà toàn thân, chỉ hận không thể lập tức ngất xỉu để khỏi phải biết chuyện gì đang xảy ra.

Một luồng gió lạnh lướt qua. Từng lọn tóc đỏ đen như cỏ khô vờn ra từ phía sau lưng, lướt qua má Tôn Nhất Thần, trực tiếp vươn tới Trang Linh Chỉ.

Đối mặt với sự đe dọa kinh người ấy, Trang Linh Chỉ không chút hoảng loạn. Cậu vừa định móc điện thoại ra chụp ảnh, nghĩ ngợi một chút lại cất vào, cơ hội tốt thế này, chi bằng thử nghiệm bùa mới vẽ hôm nay.

Tóc lệ quỷ lấm lem thịt vụn và máu tanh, nhìn thôi đã thấy buồn nôn. Cậu nhanh chóng lấy ra một lá bùa từ trong túi "Bùa Thái Thượng Lão Quân dạy ta trừ tà gϊếŧ quỷ".

"Cậu đừng nhúc nhích." Cậu dặn dò Tôn Nhất Thần.

"Cái gì vậy? Cái này dùng được không đấy, đạo trưởng?" Tôn Nhất Thần cố gắng làm ngơ những sợi tóc đang quét qua hai bên má. Với cậu ta, việc vẫn còn nói chuyện nổi lúc này đã là biểu hiện siêu phàm rồi.

Trang Linh Chỉ không đáp, cậu cũng mới vẽ lá bùa này lần đầu, nhưng được sư phụ khen ngợi hết lời, chắc hẳn không tệ.

Trong nháy mắt, tóc lệ quỷ đã vươn tới sát mặt cậu. Ngay khi chuẩn bị chạm vào, lập tức phát ra tiếng “xì xì” như bị đốt cháy.

Không chần chừ thêm nữa, Trang Linh Chỉ bắt đầu niệm chú: “Thái Thượng Lão Quân, truyền ta pháp lực, giáng bùa hàng tà, trừ yêu diệt quỷ...”

Từng câu chú uy nghiêm tuôn ra từ miệng cậu, lá bùa lập tức bùng cháy rực rỡ, tạo thành một vầng sáng vàng rực bao quanh cậu, ngăn cản đám tóc đang xông tới.

Ánh lửa pha giữa vàng đỏ và xanh lam chiếu lên khuôn mặt trong trẻo lạnh lùng của cậu, khiến cả người như thoát tục, thanh lãnh phi phàm.

"Trời ơi, cái này cũng quá ngầu!" Tôn Nhất Thần sững người, hoàn toàn quên mất phía sau còn một lệ quỷ, mắt dán chặt vào quầng sáng rực rỡ quanh Trang Linh Chỉ.

"Thế này đã hài lòng chưa?" Trang Linh Chỉ khẽ cười, vung cổ tay. Hai ngón tay thon dài kẹp lấy lá bùa chưa cháy hết, nhẹ nhàng hất về phía sau.

Lệ quỷ là oán hồn hóa thành sau khi gϊếŧ quá nhiều người, hoàn toàn bị thù hận chi phối, không còn lý trí. Đối với chúng, lửa bùa là khắc tinh chí mạng.

Lệ quỷ rú lên thê thảm, buông Tôn Nhất Thần ra, hóa thành một đám sương đen đậm đặc lao thẳng vào Trang Linh Chỉ.

Sương quấn chặt lấy chân cậu, tìm kẽ hở để chui vào. Một hồi giãy giụa điên cuồng chỉ khiến ống tay áo đạo bào bị rách một mảng.

Mắt Trang Linh Chỉ vụt lạnh, định lấy thêm một lá bùa. Không ngờ rằng, cả cậu lẫn lệ quỷ đều đánh giá thấp uy lực của lá bùa lửa này.

Chỉ nghe “phụt” một tiếng, luồng linh lực vàng chói mắt bùng nổ, quét sạch gần hết sương đen quanh người. Hành lang vốn âm u mịt mù bỗng sáng rực, tầng lầu mờ ảo cũng hiện rõ, là tầng bốn.

Xem ra Tôn Nhất Thần vừa nãy luống cuống chạy lên chạy xuống, cuối cùng chẳng đi nổi khỏi tầng nào cả.

Mùi hôi thối tanh nồng của lệ quỷ sau khi bị đốt càng thêm kinh khủng. Trong ánh lửa, bóng người đỏ tươi từ từ hiện ra từ tàn sương, máu tuôn trào từ đôi mắt, giãy giụa điên cuồng.

Lửa bùa càng lúc càng cháy dữ dội, tiếng gào thét vang vọng khắp hành lang. Trang Linh Chỉ giơ điện thoại, điềm nhiên chụp lại cảnh tượng tan biến đầy đau đớn của lệ quỷ.

Gương mặt vặn vẹo, máu mắt đầm đìa, tiếng kêu ai oán, cho đến khi hóa thành một làn khói đen đỏ chui tọt vào điện thoại, lệ quỷ vẫn còn đang rêи ɾỉ khóc lóc, trở thành một bức ảnh sống động trong album của cậu.

Tôn Nhất Thần đứng đơ tại chỗ. Nửa đêm mà chứng kiến chuyện kinh thiên động địa thế này, mười mấy năm bố cậu ta giảng đạo lý cũng không sánh được một lần gặp quỷ thật sự.

“Cô ta khóc... Có phải vì có oan khuất gì không?” Cậu ta lắp bắp hỏi.

Trang Linh Chỉ liếc cậu ta, ánh mắt đầy kinh ngạc, không ngờ đến nước này mà vẫn còn lo cô lệ quỷ có ấm ức hay không.

“Dù cô ta có oan tình thật, nhưng đã hóa thành lệ quỷ thì tuyệt đối không phải người lương thiện. Trong tay chắc chắn không chỉ có một hai mạng người đâu.” Trang Linh Chỉ bình thản nói, rồi thấy Tôn Nhất Thần không còn run lẩy bẩy như trước, không khỏi liếc mắt đánh giá.

“Không ngờ cậu cũng gan dạ ra phết đấy.”

Ngay cả cậu, trước đây cũng phải mất mấy năm mới có thể coi những thứ này như cơm bữa.