Chương 7

Thấy thiếu niên đi ngang qua quầy mình mà không hề có ý định dừng lại, Trang Linh Chỉ đành chủ động cất tiếng chào:

"Anh đẹp trai, có muốn bói một quẻ không?"

Thiếu niên lập tức khựng lại, nhưng sắc mặt chẳng lấy gì làm dễ chịu, hiển nhiên vẫn đang trong cơn bực tức.

Cậu ta liếc Trang Linh Chỉ từ đầu tới chân, không biết nghĩ tới điều gì mà càng thêm giận dữ: "Đồ lừa đảo chết tiệt, có tay có chân mà không làm việc đàng hoàng được à? Mày..."

Trời về khuya, nhiệt độ ngoài phố dần hạ thấp. Thiếu niên mắng được mấy câu thì cả người lạnh run, nổi hết da gà, vội xoa tay vào cánh tay trần rồi thở hắt ra một hơi, cuối cùng quyết định không phí lời với Trang Linh Chỉ nữa, về khách sạn nghỉ ngơi cho xong.

Trang Linh Chỉ cũng chẳng miễn cưỡng, đạo lý trong nghề vẫn luôn rõ ràng, không tự ý xem quẻ cho người không nhờ, sư môn cậu đặc biệt kiêng kị việc can thiệp vào số mệnh người khác một cách tùy tiện.

Dù vậy, điều đó không có nghĩa là thiếu niên kia không cứu được.

Người này xuất thân từ gia đình giàu sang, bản tính không xấu, chẳng qua khẩu nghiệp hơi nặng mà thôi. Dựa vào tướng mạo, nửa đời đầu chưa từng làm việc ác, nửa đời sau e rằng cũng sẽ chẳng vướng vào điều sai trái. Gia đình nhà cậu ta có lẽ tích được không ít âm đức, nếu không thì với làn âm khí đã quấn lên tận cổ như vậy, sao có thể sống sót tới lúc gặp được cậu?

Trang Linh Chỉ khẽ nhíu mày nhìn số dư tài khoản trong điện thoại, rồi quyết định vụ này cậu phải làm, mà còn phải khiến đối phương tự mình mở miệng cầu xin.

...

Tôn Nhất Thần nhăn nhó quay về khách sạn.

Khách sạn nơi vùng hẻo lánh này tuy nói là lựa chọn ổn nhất trong khu vực, nhưng cơ sở vật chất thì cũ kỹ, bài trí đơn điệu, hoàn toàn không đáp ứng nổi tiêu chuẩn của cậu ta.

Chuyện đó thì bỏ qua, vốn dĩ việc bạn bè đã khiến tâm trạng cậu ta rất tệ, không ngờ trên đường còn chạm mặt một ông thầy bói! Cậu ta ghét nhất mấy kẻ chuyên xem tướng bày trò mê tín. Trong nhà đã có ba đạo sĩ trông còn đáng tin hơn gã ngồi vỉa hè kia gấp vạn lần, vậy mà cũng khiến bố cậu ta tin đến mức nào là cho tiền, nào là dâng nhà.

“Phì!” Tôn Nhất Thần phun một bãi nước bọt, vẻ mặt chán ghét.

Giờ này đã khá muộn, lễ tân khách sạn chỉ còn một cô gái trẻ ngồi chống cằm nghịch điện thoại, thấy Tôn Nhất Thần đi qua cũng chẳng buồn ngẩng đầu.

Tôn Nhất Thần không thèm để ý, trong lòng chỉ nghĩ vài hôm nữa nhất định phải về nhà tìm chỗ nào phong thủy tốt để giải vận xui. Cậu ta thề, sẽ không bao giờ quay lại cái nơi chó ăn đá gà ăn sỏi này nữa!

Cửa thang máy vừa mở, ánh đèn mờ ảo bên trong phản chiếu khung cảnh cũ kỹ, mùi ẩm mốc lờ mờ thoảng trong không khí. Tôn Nhất Thần bước vào, nhanh tay nhấn nút lên tầng bốn. Cửa khép lại, thang máy bắt đầu rung nhẹ rồi từ từ chuyển động.

Không biết đã dùng bao nhiêu năm, chiếc thang máy này lên xuống chẳng ổn định là bao, lắc lư một hồi mới chịu dừng. Tôn Nhất Thần bước ra, men theo hành lang tới phòng 404, con số cậu ta cố tình chọn lấy.

"Phong kiến! Mê tín!" Cậu ta vừa mắng vừa lấy thẻ phòng mở cửa.

Một luồng khí lạnh phả thẳng vào mặt.

Không biết có phải ảo giác không, nhưng trong phòng dường như còn lạnh hơn bên ngoài vài phần. Tôn Nhất Thần cũng không nghĩ nhiều, bước vào đứng trước gương cạnh cửa chỉnh lại kiểu tóc mới.

Khách sạn này chẳng được cái gì ra hồn, mỗi gương là có giá trị, trong nhà tắm có một chiếc gương nửa thân, còn bên giường và cửa vào thì mỗi chỗ một chiếc gương toàn thân, nhìn từ đâu cũng thấy được dung nhan tuấn tú của mình!

Tắm rửa qua loa xong, mệt mỏi suốt một ngày khiến cậu ta vừa đặt lưng xuống giường đã thϊếp đi.

Nhưng đang ngủ chập chờn thì bất chợt cậu nghe thấy một âm thanh lạ. Không giống tiếng gõ cửa, mà giống như... Có ai đó đang dùng đầu khẽ đập vào tường.

"Ai thế? Nửa đêm nửa hôm còn phát điên à?" Tôn Nhất Thần bực mình bật dậy, cố xác định nguồn phát ra tiếng động.

Càng nghe, tiếng đó càng rõ, lại còn gõ dồn dập hơn.

Tôn Nhất Thần vén chăn, xỏ dép, đi "lộp bộp" ra cửa, cúi đầu nhìn qua mắt mèo, ngoài hành lang trống trơn, chẳng có ai.

"Có ma chắc..." Cậu ta lẩm bẩm.

Nhưng tiếng “bùm, bùm, bùm” vẫn không ngừng vang lên, rõ ràng không phải phát ra từ cửa phòng.

Tôn Nhất Thần lần theo âm thanh, cuối cùng dừng trước bức tường cạnh đầu giường.

Cậu ta áp tai vào tường, lắng nghe kỹ... Quả nhiên, âm thanh truyền từ bên trong tường!

Cơn bực tức lập tức bùng lên: "Đừng có gõ loạn nữa! Mày không ngủ thì để người khác ngủ chứ!"

Phía bên kia là phòng 405. Tôn Nhất Thần ở đây đã sáu ngày, chẳng buồn để ý hàng xóm là ai.

Nhưng dù cậu ta có mắng thế nào, bên kia vẫn không chịu dừng lại.

Cực chẳng đã, Tôn Nhất Thần cầm điện thoại gọi lễ tân. Tiếng "tút tút tút" vang lên liên tục, nhưng không ai bắt máy.

Cậu ta kiên nhẫn gọi đến lần thứ ba, rốt cuộc cũng có tín hiệu mới, nhưng lại là một giọng nữ vô cảm vang lên: "Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không nằm trong vùng phủ sóng."

Cùng lúc ấy, tiếng đập tường dồn dập đến mức gần như không còn khoảng ngắt. Nếu thực sự có ai đang dùng đầu gõ vào tường như vậy, e rằng hộp sọ cũng đã nứt vỡ từ lâu...

Dù Tôn Nhất Thần vốn không tin vào chuyện quỷ thần, lúc này cũng không khỏi lạnh sống lưng, trong lòng bắt đầu âm thầm hối hận, lẽ ra không nên cãi nhau với bố, càng không nên cố chấp chọn số phòng "xui xẻo" này...