Chương 15

"Đạo trưởng Tử Dương!" Trang Linh Chỉ chưa kịp nói gì, Tôn Nhất Thần đã không ngồi yên được, vội vàng chạy đến kéo đạo trưởng Tử Dương. "Đạo trưởng Trang không phải loại người giả thần giả quỷ đâu, anh ấy có thật sự có bản lĩnh hay không tôi làm sao mà không biết? Con quỷ cái đó tôi tận mắt nhìn thấy mà!"

Đạo trưởng Tử Dương khinh thường nhíu mày: "Tận mắt nhìn thấy là thật sao? Có phải cậu bắt đầu gặp ma từ khi nhìn thấy anh ta trên đường không? Trước đó cậu ở khách sạn sáu ngày đều không sao, vừa nhìn thấy anh ta là gặp chuyện, Nhất Thần, cậu không nghĩ đến nguyên nhân sao?"

Trang Linh Chỉ nghe thấy có chút buồn cười. "Ông cho rằng tôi đã yểm bùa cho cậu ta sao?"

"Yểm bùa gì?" Giọng đạo trưởng Tử Dương đầy mỉa mai. "Chẳng qua là mấy trò lừa đảo vặt vãnh thôi, loại lừa đảo như các cậu tôi gặp nhiều rồi, bùa phát sáng, kiếm chém quỷ, cũng chỉ để dỗ con nít thôi."

Trước mặt Trang Linh Chỉ, đạo trưởng Tử Dương không hề kiêng dè nói lên quan điểm của mình về những trò lừa đảo của cậu, lời lẽ đầy khinh bỉ.

"Không phải, không phải đâu." Tôn Nhất Thần mặt nhăn nhó như bị đau răng, giải thích: "Kiếm gỗ đào đúng là tôi bịa ra, nhưng lá bùa của đạo trưởng Trang thật sự phát sáng! Tiểu Lâm, cậu biết tôi mà, trước đây tôi hoàn toàn không tin có ma, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, tôi có bị dọa cho sợ sun vòi như cháu nội không!"

Chàng trai trẻ tuổi kia vẻ mặt bán tín bán nghi, tin thì tin anh em của mình, nghi ngờ thì chắc là nghi ngờ Trang Linh Chỉ.

Không trách anh ta được, mỗi người gặp Trang Linh Chỉ đều như vậy, bởi vì cậu quá trẻ và quá đẹp trai, luôn khiến người ta cảm thấy cậu làm đạo sĩ không bằng đi làm diễn viên, có khi còn kiếm được nhiều tiền hơn.

Trang Linh Chỉ không bận tâm đến ý kiến của họ, chẳng qua vừa nãy sư thúc vào đã than phiền ồn ào quá, là hậu bối thì cũng nên san sẻ chút lo lắng.

Cậu bất lực nhìn đạo trưởng Tử Dương. "Thế ông muốn sao?"

Người đàn ông trung niên đảo mắt, vuốt râu, nói: "Cậu chỉ cần đích thân thừa nhận với ông Tôn là cậu không có bản lĩnh, những chuyện hôm qua đều là do cậu sắp đặt, tôi sẽ không báo cảnh sát nữa, năm nghìn tệ đã đủ tiêu chuẩn để khởi tố lừa đảo rồi, cậu tự suy nghĩ cho kỹ đi."

Trang Linh Chỉ suýt nữa thì bật cười vì tức giận. Chưa nói đến việc cậu có lừa đảo hay không, Tử Dương người đang ở trên địa bàn của Thanh Tiêu Quán, lại còn dám kiêu ngạo đến thế, e là bị ba Tôn Nhất Thần nâng đỡ quá cao, quên mất bản thân mới là kẻ lừa đảo.

Không cần nhìn kỹ, Tử Dương này chỉ cần nhìn thoáng qua cũng biết là chỉ hiểu chút ít, chắc là học được vài chiêu từ phòng livestream huyền học nào đó, ngay cả lá bùa hộ mệnh treo ở vạt áo cũng sai.

Hơn nữa, nghe lời ông ta vừa nói, Trang Linh Chỉ cũng hiểu rõ vì sao ông ta lại nhắm vào mình như vậy, có lẽ là do ba của Tôn Nhất Thần rất hứng thú với người đã thay đổi thế giới quan của con trai mình, Tử Dương sợ bị cướp mất vị trí nên mới bày ra màn này.

Nghĩ thông suốt nguyên nhân, Trang Linh Chỉ không muốn dây dưa với ông ta nữa, trực tiếp gọi Tôn Nhất Thần, giọng điệu cũng lạnh nhạt đi mấy phần: "Anh Tôn, muộn rồi, phí trọ năm nghìn một ngày quá đắt, chúng tôi không giữ các vị lại nữa."

Cậu không hề đáp lại lời Tử Dương, Tử Dương tức đến tím mặt, định mở miệng nói, lại thấy Trang Linh Chỉ nhìn về phía ông ta.

"Cũng tặng ông một câu, gieo gió gặt bão." Quanh Tử Dương không ít nghiệt chướng đâu.

"Ha!" Tử Dương cố nén giận dữ, sợ làm mất hình tượng tiên phong đạo cốt trước mặt vị thiếu gia nhà mình, ông ta gượng cười một cái. "Đúng là ăn nói hàm hồ, cậu nói xem tôi đã gieo gió như thế nào?"

Trang Linh Chỉ lắc đầu. "Câu vừa rồi là tặng ông, tôi không bói quẻ không công, ông muốn xem thì phải trả hai mươi tệ."

Hai mươi tệ đối với Tử Dương quá ít ỏi, ít đến mức khiến ông ta cảm thấy bị xúc phạm, suýt nữa không giữ được vẻ mặt.

Đây không phải là Trang Linh Chỉ cố ý chọc tức ông ta, mà là quy tắc cứng nhắc của Cảnh Hoàn, một quẻ hai mươi tệ, không được thu hơn cũng không được thu kém.

"Được, được lắm. Quét hai mươi tệ cho cậu, cậu bói đi, nếu không bói ra được cái gì ra hồn..." Tử Dương nhất thời không nghĩ ra cách đe dọa nào, vừa nãy nói báo cảnh sát chỉ là để dọa Trang Linh Chỉ, bản thân ông ta cũng là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, không dính dáng đến cảnh sát thì tốt hơn.

May mà Trang Linh Chỉ cũng chẳng để ý đến chuyện này, rất dứt khoát lấy điện thoại ra, thành thạo mở mã QR. Đợi Tử Dương cố nén giận quét mã xong, cậu mới từ từ mở lời: "Những cái khác thì không cần xem, hôm nay ông sẽ gặp tai họa đổ máu."