"Không có, không có mà..."
“Chuyện này vẫn chưa xong đâu, đi kiểm tra phòng cậu trước đã.” Trang Linh Chỉ vừa nói vừa bước về phía trước, nhưng đi được mấy bước thì phát hiện Tôn Nhất Thần vẫn đứng yên, không theo kịp.
“Hử?”
Tôn Nhất Thần không phản ứng, chỉ lắp bắp điều gì đó. Trang Linh Chỉ quay lại, đưa tay vẫy vẫy trước mặt cậu ta: “Anh đẹp trai?”
Không thấy động tĩnh gì. Nhìn kỹ lại... Trời ơi, mắt bắt đầu trợn trắng rồi.
“...”
Một thân cao lớn thế kia, Trang Linh Chỉ cũng không thể kéo đi nổi, đành đưa tay khẽ gõ lên huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu Tôn Nhất Thần.
“Tỉnh lại đi nào!”
Tôn Nhất Thần như bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, đồng tử dần lấy lại tiêu cự, hai chân mềm nhũn quỳ sụp xuống đất, sắc mặt trắng bệch: “M* kiếp... Vừa rồi tôi bị gì thế?”
“Bị trúng tà thôi, không sao cả.” Trang Linh Chỉ đáp.
Vừa nãy, Tôn Nhất Thần không đơn thuần là sợ đến cứng người, mà là do âm khí nhập thể quá nặng, lại bị dọa đến hoảng loạn. Nếu khi đó Trang Linh Chỉ không ở bên cạnh, chỉ cần chậm một chút nữa thôi là phải gọi hồn cho cậu ta rồi.
Đợi Tôn Nhất Thần hồi phục được chút sức lực, Trang Linh Chỉ liền bảo cậu đi theo sau. Phòng phải kiểm tra ngay, bây giờ đã gần sáng rồi, cậu còn phải quay lại cửa tiệm.
Khách sạn này đã có tuổi, dù được sửa sang lại vào năm ngoái, nhưng vẫn phảng phất mùi ẩm mốc và cũ kỹ.
Hành lang khá hẹp, trong ánh sáng yếu ớt từ điện thoại, hai người chỉ có thể lờ mờ thấy trần nhà thấp và những góc tối sâu hun hút.
Trang Linh Chỉ cũng bắt đầu thấy nghi ngờ, lệ quỷ kia đã bị tiêu diệt mà âm khí vẫn còn nặng như vậy, khách sạn này e là từng có không ít người chết. Theo lý phải bị lên tin mấy lần rồi, sao cậu chẳng nghe thấy gì hết?
“Này, khách sạn các người để người chết rồi cũng chẳng ai quản à?” Trang Linh Chỉ chọc chọc vào hình lệ quỷ mặt đầy máu trong điện thoại.
Lệ quỷ chẳng hề để tâm đến cậu, đã mất đi lý trí, đôi mắt đỏ ngầu mờ mịt, chẳng rõ đang nhìn gì.
Trang Linh Chỉ cũng không ép nó trả lời, tắt điện thoại rồi tiếp tục đi tới.
“Đợi đã, im lặng chút.” Trang Linh Chỉ thì thầm. Vừa nãy, cậu lại nghe thấy âm thanh lạ.
Tôn Nhất Thần ôm ngực, tim đập thình thịch, ấm ức phân trần: “Tôi cũng đâu kiểm soát được...”
Trang Linh Chỉ không nói gì thêm. Âm khí lan ra từ hành lang lần này khác hẳn với thứ trên người lệ quỷ khi nãy. Khi ấy còn có mùi hôi thối của thịt rữa, ẩm và mục nát, còn bây giờ từ phòng 404 chỉ lan ra âm khí lạnh lẽo đơn thuần.
Trong bóng tối, ngoài hơi thở dồn dập của Tôn Nhất Thần, cậu còn nghe được tiếng bước chân rất nhẹ, như thể có ai đang đi giày da trên thảm.
“Phòng cậu còn ai ở nữa à?” Trang Linh Chỉ quay sang hỏi Tôn Nhất Thần, rồi nhanh chóng tiến đến cửa phòng 404.
“Không... Không có đâu!” Tôn Nhất Thần hoảng loạn đáp, nỗi sợ dâng lên tận đỉnh đầu, chẳng lẽ mấy hôm nay cậu thực sự ngủ cùng ma?
Đúng lúc này, tiếng bước chân kia lại vang lên, rất khẽ, nhưng từng bước một lại rất nhanh, như thể đang đi thẳng về phía hành lang phòng 404.
Trang Linh Chỉ và Tôn Nhất Thần chỉ cách cánh cửa một bức vách mỏng. Trong phòng, dường như có một ánh mắt đang nhìn cậu qua mắt mèo, cảm giác ấy khiến sống lưng cậu lạnh toát.
“Có ai đó đang nhìn tôi.” Cậu lẩm bẩm.
Tôn Nhất Thần như bị điện giật, lông tơ toàn thân dựng đứng, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo, trong đầu cứ lặp đi lặp lại hình ảnh lệ quỷ khi nãy, chỉ sợ một khắc nữa sẽ có thứ gì đó lao ra từ trong bóng tối.
“Tách.” Ổ khóa cửa bị ai đó vặn từ bên trong.
Tôn Nhất Thần như gặp phải kẻ địch, lập tức nép ra sau lưng Trang Linh Chỉ.
“Đừng sợ, ma thì thường xuyên tường, cái này còn biết mở cửa, chắc là cương thi đấy.” Trang Linh Chỉ buột miệng trêu chọc, khiến Tôn Nhất Thần sợ đến mặt mày tái mét.
Hai người còn đang nói, thì cánh cửa mở ra. Ánh sáng trắng trong phòng chiếu thẳng ra hành lang, rọi lên một bóng dáng cao lớn đứng sừng sững ngay cửa, như một ngọn núi không thể vượt qua, đổ bóng xuống cả hành lang, khiến không khí cũng trở nên lạnh lẽo đến nghẹt thở.
“Sư thúc?” Trang Linh Chỉ kinh ngạc thốt lên. Không trách cậu cảm thấy âm khí quen thuộc, lần đầu tiên sau khi xuyên không gặp được Cảnh Thừa, người đàn ông này cũng mang theo âm khí nặng nề, không phải từ cơ thể, mà từ một vật nào đó anh ta mang theo.
Cảnh Thừa khẽ gật đầu, trong tay cầm một viên ngọc trong suốt phát ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, lùi lại hai bước để hai người đi vào.
Phòng vẫn giữ nguyên hiện trạng, chăn nệm trên giường của Tôn Nhất Thần rối tung, quần áσ ɭóŧ thay ra bị vắt tạm trên ghế. Tôn Nhất Thần ngượng ngùng đỏ bừng mặt, vội vã thu dọn nhét hết vào tủ.
“Sư thúc, sao người lại ở đây? Cái đó là gì thế?” Trang Linh Chỉ tiện tay kéo ghế ngồi xuống, chỉ vào viên ngọc.
Viên ngọc tròn trịa không một vết nứt, bản thể trắng sữa, ánh xanh thoắt ẩn thoắt hiện dưới đèn, thoạt nhìn không quá rõ ràng. Lúc này, nó đang chậm rãi lăn trong lòng bàn tay mở ra của Cảnh Thừa, từ gốc bàn tay lăn đến đầu ngón tay, rồi lại trở về.
“Đây là Âm Ngọc.” Giọng nói trầm thấp của Cảnh Thừa mang theo tiết tấu kỳ lạ, dù xung quanh ồn ào cũng dễ dàng lọt thẳng vào lòng người. “Âm Ngọc dưỡng bằng âm khí, hồn là thuộc âm, ngọc nuôi người, có thể tu bổ thần hồn. Ta đến vì nó.”
Trang Linh Chỉ định lên tiếng thì bị Tôn Nhất Thần ngắt lời: “Khoan đã!”
“Sao vậy?” Cậu quay sang hỏi.
Tôn Nhất Thần chỉ vào bức tường đầu giường, nơi vốn bằng phẳng giờ lại có thêm một lỗ thủng to bằng nắm tay, hỏi: “Đừng nói với tôi là viên ngọc này đào từ trong tường ra đấy nhé?”
Từ "đào" nói thế còn nhẹ. Nhưng Cảnh Thừa chẳng thèm trả lời, thậm chí ánh mắt cũng không buồn liếc.
Trang Linh Chỉ bước lại gần, đưa tay chạm vào bụi xung quanh lỗ thủng, âm khí nặng nề, đúng là tác phẩm của sư thúc rồi.
“Lấy từ trong này ra đấy.” Trang Linh Chỉ gật đầu xác nhận.
Tôn Nhất Thần như nhớ ra điều gì, nói: “Trước khi tôi rời đi, vẫn nghe thấy tiếng ai đó gõ vào tường...”
“Chắc nó nhảy nhót trong tường thôi.” Trang Linh Chỉ thản nhiên đáp.
“Có người cố tình lợi dụng lệ quỷ để nuôi Âm Ngọc.” Cảnh Thừa đột ngột lên tiếng.
“Chắc người đó cũng không phải dạng vừa, mới có thể ém hết tin tức về người chết.” Trang Linh Chỉ đoán.
Cảnh Thừa khẽ cười lạnh, thu viên Âm Ngọc lại, đút vào túi áo. Miếng vải tây trang vốn phẳng phiu giờ bị đội lên thành một cục nhỏ.
“Tà ma ngoại đạo.”
Lúc này, Trang Linh Chỉ mới để ý hôm nay Cảnh Thừa không mặc đạo bào, mà lại là một bộ vest quen mắt.
Vest đen cắt may vừa người, dáng dấp trang nhã, cậu cảm thấy dường như đã từng thấy ở đâu rồi.
Cảnh Thừa tuy là sư thúc, nhưng dáng vẻ lại rất trẻ, cao ráo, vai rộng chân dài, khoác lên bộ vest hoàn toàn không thấy chệch tông.
Mái tóc đen được chải ngược gọn gàng, để lộ vầng trán cao, sống mũi thẳng, đường nét sắc sảo, đôi mắt như chim ưng, kết hợp cùng âm khí quanh thân, đúng kiểu khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Nhưng mà...
Trang Linh Chỉ ôm đầu nhìn bức tường bị thủng một lỗ to tướng, đau lòng nói: “Sư thúc, cái này đυ.c thủng là phải bồi thường đó nha!”