"Đạo trưởng ơi! Tiểu đạo trưởng, đợi một chút!" Một người đàn ông trung niên hớt hải chạy tới, trên lưng đeo một cái gùi nặng trĩu. Ông thở dốc nói: "Tiểu đạo trưởng đừng vội đóng cửa!"
Trang Linh Chỉ nghe tiếng liền dừng tay, quay người nhìn lại.
Lúc này trời mới hửng sáng, mưa phùn lất phất, từng giọt se lạnh rơi đúng vào nốt ruồi đỏ giữa trán cậu. Khuôn mặt cậu điềm đạm, không mấy biểu cảm, khoác một bộ đạo bào bạc màu vì giặt quá nhiều, đứng yên nơi bậc cửa, như hòa làm một với sự tĩnh mịch của cảnh vật xung quanh, toát lên vẻ thoát tục khó diễn tả thành lời.
Người đàn ông trung niên dù không phải lần đầu gặp cậu, vẫn không khỏi ngẩn người một lúc.
"Anh Trương à." Thấy là người quen, nét mặt Trang Linh Chỉ dịu lại, nở nụ cười nhẹ, nói: "Sao anh tới sớm thế?"
Trương Hà lau nước mưa dính trên mặt, đặt cái gùi xuống bên hiên, nói: "Tôi lên núi đào ít măng mang biếu mọi người. Thằng con trai tôi dạo này thi cử tiến bộ hẳn, cũng nhờ đạo trưởng nhà cậu cả đấy. Đạo trưởng nhà cậu giỏi thật, chỉ cần dán một tấm bùa lên cửa mà hiệu quả hơn cả trăm cách!"
"Vẫn là do thằng bé chăm chỉ thôi." Trang Linh Chỉ mỉm cười, lấy một nửa số măng trong gùi ra, phần còn lại đưa trả lại cho Trương Hà.
"Thôi thôi, măng này tôi đào riêng cho các cậu mà. Chỉ tiếc là đạo trưởng nhà cậu nhất quyết không nhận tiền, chứ không thì..." Trương Hà xách nửa gùi măng còn lại vào trong đạo quán, vừa tìm chỗ đặt xuống vừa cười nói: "Thôi, tôi không dám nói chuyện tiền nong nữa. Người phàm như tôi sao sánh được với tấm lòng rộng rãi của đạo trưởng các cậu, nhắc tới tiền chỉ tổ làm người ta phật ý!"
Đạo quán tuy cũ kỹ, nhưng được quét tước gọn gàng sạch sẽ. Những tòa kiến trúc cổ có đôi chỗ loang lổ, song từng chi tiết đều được gìn giữ cẩn thận, toát lên vẻ trang nghiêm tĩnh lặng của tháng năm.
Một đống măng còn dính đất, đặt đâu cũng thấy lạc lõng.
Trang Linh Chỉ cười gượng đi theo sau Trương Hà. Sư phụ nhà cậu nào dám nhận tiền công? Lá bùa dán trước cửa phòng con trai anh Trương chỉ là loại bùa định tâm đơn giản nhất. Sư phụ chỉ dặn thêm một câu: “Dán rồi thì hai tháng đừng đóng cửa, nếu không hiệu quả sẽ giảm đi nhiều.”
Cậu nhớ bàn học thằng bé có cái ngăn kéo khóa rất chặt, chắc chắn là giấu thứ gì bên trong. Mà cửa phòng đã không được đóng trong hai tháng, thì dưới ánh mắt dòm ngó của cha mẹ, nó chỉ còn cách chuyên tâm học hành. Điểm số không tăng mới là lạ!
"Tiểu đạo trưởng, tôi để măng dưới gốc đào kia nhé. Hôm nào các cậu xuống núi nhớ báo trước một tiếng, qua nhà tôi ăn bữa cơm!" Trương Hà thoáng ngập ngừng, rồi đổ đống măng xuống dưới gốc cây đào gần cổng, đeo cái gùi trống lên vai, tay phủi quần áo cho bớt nước mưa, nói tiếp: "Tôi còn chút việc ở nhà, xin phép đi trước."
"Anh Trương khách sáo quá rồi." Trang Linh Chỉ tiễn Trương Hà, rồi ôm đống măng vào bếp.
Vỏ măng vẫn còn dính mấy sợi lông tơ. Trang Linh Chỉ đặt điện thoại lên bàn, mở album ảnh, chọn đại một tấm chụp chân dung một người phụ nữ trung niên, dùng ngón tay thon dài gõ hai lần lên màn hình.
Bức ảnh lập tức phóng to, người phụ nữ trong đó dường như sống lại. Môi cô nhợt nhạt, từ từ hé mở: “Có chuyện gì?”
"Chị ơi, em muốn hỏi chút, măng này nấu kiểu gì mới ngon?" Giọng Trang Linh Chỉ vừa lễ phép vừa dịu dàng.
Người phụ nữ nghiêng đầu sang một bên, không rõ có nhìn thấy đống măng hay không. Đôi mắt cô dần trào ra hai hàng lệ máu, giọng khẽ: “Rửa sạch, rồi ngâm nước.”
"Dạ vâng, cảm ơn chị. Lúc nào quỷ sai tới em sẽ để chị đầu thai đầu tiên!" Trang Linh Chỉ vui vẻ đáp lời.
Cậu chọn vài củ to, bóc vỏ rồi thái lát ngâm nước. Cũng tranh thủ cắt sẵn ít ớt và miếng thịt xông khói do người dưới núi gửi tặng, đợi sư huynh Thanh Chính về thì xào luôn một thể.
Một đĩa măng xào thịt chắc chắn không đủ cho cả đạo quán. Trang Linh Chỉ bèn ra sau vườn hái thêm ít rau xanh, rửa sạch rồi chuẩn bị nấu thêm. Cậu còn mang nồi cơm điện mua từ tháng trước dưới núi ra, bắt đầu nấu cơm.
Cậu không muốn nhớ lại những ngày đầu mới xuyên đến đạo quán này, không điện, không đèn, không nồi cơm điện, không Wi-Fi, thậm chí chẳng ai đến cúng thắp hương.
Rõ ràng là một thế giới hiện đại chẳng khác gì nơi cậu từng sống, vậy mà đạo quán này lại như được đào lên từ triều đại nào đó, tàn tạ và lỗi thời đến không tưởng.
Trang Linh Chỉ khẽ lắc đầu, xua đi những suy nghĩ miên man, rửa tay qua loa rồi quay người đi ra ngoài.
Giữa sân có đặt một lư hương bằng đá. Cậu dùng một tay cắm ba nén nhang đã châm sẵn vào lư. Mưa vẫn lất phất rơi, nhưng khói nhang chẳng hề bị tắt, chỉ mảnh mai uốn lượn bay lên, thong dong như thể cũng có linh tính.
Xong xuôi, cậu lại lấy điện thoại ra chơi vài ván game với mấy “bạn ma” trong album ảnh. Mãi đến hơn chín giờ sáng, bên ngoài mới lại vang lên tiếng động.