Chẳng bao lâu, kiệu hoa dừng trước một phủ đệ phía đông thành. Hai bên cổng phủ có một đôi sư tử đá nhe nanh múa vuốt, giữa là cánh cửa sơn đỏ chót, nhưng không treo biển hiệu.
Có người mở cửa đón họ vào. Một lão phu nhân cài vàng đội ngọc dẫn theo một đám nha hoàn áo quần sặc sỡ chờ sẵn. Nhìn thấy Kỳ Huyền xuống ngựa liền gọi một tiếng:
“Nhi tử của ta ơi!”
Rồi nhào tới ôm chầm lấy, vừa khóc vừa cười, nước mắt nước mũi đầm đìa. Xem ra đây chính là “mẫu thân hờ” của Tiên Quân rồi.
Trên đời thật sự có người chỉ một năm không gặp đã nhận nhầm cả con ruột của mình.
A Thường xuống kiệu, không để ý Kỳ Huyền ứng phó thế nào với bà lão, tự mình quan sát xung quanh. Đây là một đại trạch viện, không biết sâu mấy dãy, trông như nhà phú hộ. Kẻ dắt ngựa, người kéo xe, ai nấy đều có nhiệm vụ rạch ròi, trật tự rõ ràng, không giống yêu quái tạm bợ dựng nên.
Người ra đón ngoài bà lão còn có một thanh niên mặc áo dài xanh viền vàng, mặt hẹp như bị dao gọt.
Vừa nhìn tới thanh niên kia, hắn đã nhếch môi cười mờ ám với A Thường, giọng nói ngọt đến chảy mật:
“Minh muội à.”
A Thường rùng mình. Đây lại là một kẻ thân thích có dã tâm.
Nếu phủ này không phải yêu quái, chẳng lẽ là lũ lừa đảo? Không thì chắc là cả nhà chuyên đóng kịch?
“Kịch Bản Bỏ Trốn và Quay Về.”
Kỳ Huyền ngồi xuống chưa được bao lâu đã hỏi han được ngọn ngành. Nhà này tự xưng là phú hộ ở Song Thành. Phụ thân đã mất, nhi tử duy nhất do mẫu thân chủ trì việc hôn nhân. Người con này cưới một tân nương môn đăng hộ đối, nhưng lại có một biểu muội thanh mai trúc mã, thân nhân mất sớm, sống nhờ ở đây, hai người lớn lên bên nhau, tình cảm sâu đậm. Vậy nên vào ngày thành thân, người con trai ấy đã dắt biểu muội bỏ trốn.
Người mẫu thân này cả năm không gặp con, hôm qua nghe nói hai người đã trở lại Song Thành, trọ ở lầu Hoan Hỉ, chính thê liền tự mình dẫn người đi bắt gian – à không, đi “rước dâu”.
Cô biểu muội này xem ra sống trong phủ không được dễ dàng. Từ lúc vào cửa, lão phu nhân chưa từng liếc nhìn A Thường lấy một cái. Nói chuyện với “nhi tử” được một lúc liền thuận miệng ra lệnh cho người hầu:
“Dẫn Minh Tiểu Thư về phòng nghỉ ngơi đi.”
Kỳ Huyền chắc đọc tiểu thuyết nhiều, lập tức tiếp lời đoạn kịch kinh điển này, đứng dậy nhẹ nhàng nắm tay A Thường, dịu dàng nói:
“Vẫn là để ta đưa nàng đi thì hơn.”
Hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của chính thê bên cạnh.
Ra khỏi cửa, A Thường lập tức hất tay Kỳ Huyền ra. Kỳ Huyền cũng như chỉ đang diễn trò, bình thản thu tay lại, chẳng để tâm.
Gia nhân dẫn hai người băng qua hành lang đến một căn phòng hẻo lánh ở hậu viện. Đã có một tiểu nha hoàn mặc váy hồng, búi tóc hai bên đang chờ trước cửa. Thấy hai người đến liền nghênh đón, ngẩng đầu nhìn A Thường, nụ cười rạng rỡ nhưng mắt đã rơm rớm lệ, như thể gặp lại thân nhân xa cách lâu ngày:
“Tiểu thư, cuối cùng người cũng đã trở về rồi.”
Một nha hoàn trung thành tận tụy – đây chẳng phải tiêu chuẩn của nữ chính trong tiểu thuyết sao?
“Ngươi là nha hoàn của ta à? Tên ngươi là gì?” A Thường tiện miệng hỏi.
“Tiểu thư quên rồi sao? Nô tỳ là Trích Tinh mà.”
Tiểu nha hoàn mím môi.
Trích Tinh lại chẳng để tâm A Thường có nhớ mình hay không, cúi đầu nói:
“Phu nhân nói, mời thiếu gia và Minh tiểu thư nghỉ ngơi trước. Giữa trưa đã chuẩn bị rượu ngon thức quý, mở tiệc tẩy trần đón tiếp thiếu gia và Minh tiểu thư.”
Tiệc đón tiếp rất có thành ý, một bàn đầy rượu ngon món ngon. Chỉ là tâm tư mọi người lại không đặt trên món ăn.