Chương 31

“Chúng ta đi đến Song Thành xem sao?” Kỳ Huyền hỏi A Thường. Bỗng nhớ ra lẽ ra nên hỏi Đấu Cữu trước, chàng liền nhìn về phía Cữu.

Đấu Cữu không hiểu vì sao, cười đến nheo cả mắt, vội vã vẫy tay ra hiệu cho họ. Tay vẫy quá vội vàng, nhìn sao cũng giống như muốn nói “mau đi, mau đi” vậy.

Dòng thơ “Dào dào Thiên Ngưu tinh, Giảo giảo Hà Hán nữ” kể về hai người tình bị Ngân Hà ngăn cách, mỗi năm chỉ nhờ chim bồ câu bay hàng ngàn dặm để có thể gặp nhau một đêm.

Nhưng trên trời không có người chăn trâu và nữ nhân dệt vải đó thật sự. Ngay cả có thật, muốn qua Ngân Hà cũng không cần phải bi thương như vậy. Nếu thấy Ngân Hà quá rộng, bay không nổi sợ rơi xuống, có thể đi thuyền phà. Những tiểu tiên muốn kiếm tiền sẽ đậu thuyền thành hàng bên bờ Ngân Hà, ba tiên châu một chuyến, về miễn phí, vừa tiện lại rẻ, không cần làm phiền chim bồ câu.

A Thường và Kỳ Huyền vừa xuống nhân gian thì đã là tháng Bảy, sắp đến ngày Thất Tịch. Nhà nhà đều bận rộn làm bánh Thất Tịch và bánh hình quả.

Chợ Tỉ Khéo (chợ lễ hội Thất Tịch), chiếm trọn con phố sầm uất nhất của Song Thành. Giữa phố tạm bợ dựng hai hàng quầy bán, phần lớn là đồ ăn và đồ chơi để thờ cúng Bát Tiên Mẫu và xin khéo tay dịp Thất Tịch. Vì Thất Tịch là ngày của nữ tử, cũng có người bán son phấn, trâm cài. Người người tấp nập, già trẻ lớn bé đều đến tham gia.

Người phàm không quan tâm chuyện Ngưu Lang Chức Nữ có gặp nhau hay không, chỉ lợi dụng dịp Thất Tịch để các cặp đôi tán tỉnh nhau, người bán hàng thu lời đầy túi, mọi người đều vui vẻ.

Tất nhiên cũng có người không vui vẻ vậy.

Chợ Tỉ Khéo đông đúc náo nhiệt, phố bên cạnh tất nhiên sẽ vắng vẻ.

Cửa hàng sách Viễn Giang phân hiệu Song Thành nằm ngay con phố bên cạnh chợ Tỉ Khéo, cửa tiệm vắng hoe.

A Thường và Kỳ Huyền lục lọi sách trong Viễn Giang suốt cả ngày. Sách bán ở đây khác với cửa hàng Viễn Giang chi nhánh Thiên Giới một chút, phần lớn là sách về tu luyện lên đẳng cấp. Đọc khiến A Thường sôi sục, muốn vứt sách đi ngay lập tức và nổi loạn chống lại Thiên Đế.

Kỳ Huyền mua hết tất cả sách hot nhất. Bây giờ không cần phải mạng sống để đánh đổi, dùng tiền bạc cũng đáng tin. Hai người nhanh chóng thân thiết với chủ tiệm sách. Nhưng dù là chủ tiệm hay khách đến mua sách đều không hề biết chuyện người mất tích.

Hai người vất vả cả ngày, ngoài một đống sách ra thì chẳng thu thập được gì.

Đi không xa khỏi tiệm sách Viễn Giang là cửa tiệm Hoan Hỉ Lâu. Nhà hàng to đùng, mặc dù giờ ăn trưa nhưng khách rất ít. Nhân viên phục vụ ngồi trên bậc cửa, nhìn về phía chợ Tỉ Khéo, mặt đầy bất mãn.

A Thường và Kỳ Huyền chọn một chỗ ngồi. Kỳ Huyền gọi tùy ý hai món cay, có vẻ lần trước ăn cay chàng đã nghiện. A Thường còn nhớ lúc sáng nhìn chợ Tỉ Khéo thoáng qua, hỏi nhân viên phục vụ: “Ở đây có bán bánh Thất Tịch không?”

Nhắc đến Thất Tịch dường như chạm vào điểm nhạy cảm của nhân viên phục vụ, y ắc đầu dứt khoát, “Không có. Quán chung tôi không bán mấy thứ đó. Nhưng,” trên khuôn mặt căng thẳng bỗng nở nụ cười: “Chúng tôi bán vịt ăn ngày Vu Lan, các ngài có muốn thử không?”