Chương 3

Chủ quán cười: "Ngươi thật tinh mắt, xin hỏi quý danh của ngươi là gì?"

Thiếu niên đáp: "Ta là người của Thập Tam Phường, tên ta là A Thường. Ông có biết rốt cuộc là thứ gì đang quấy nhiễu trong thư viện không?"

Chủ quán lắc đầu.

A Thường không biết ông ta thực sự không biết hay là sợ rước phiền vào thân, cũng không ép buộc, quay người lại, giơ cao tay vẫy vẫy rồi men theo con đường lớn bên phải mà đi.

Chủ quán nhìn theo bóng lưng của thiếu niên, lẩm bẩm nói: "Quấy phá quá mức, thực sự đã khiến người của Thập Tam Phường tìm đến rồi…"

Thư viện Lư Sơn được xây dựng dựa vào núi, phía sau thư viện là núi hoang, vì núi cao rừng rậm nên đặc biệt âm u, âm u đến mức khiến người ta lạnh sống lưng, thoạt nhìn đã biết là một nơi có phong thủy thích hợp để ma quỷ hoành hành.

A Thường vừa bước vào thư viện, thứ đầu tiên nhìn thấy là mười ba cây cột cờ được dựng thẳng tắp trong sân, cứ như ai đó cắm một hàng xiên thịt nướng cỡ lớn. Tuy nhiên, trên cột không có gì cả, không treo cờ cũng không xiên thịt, không biết dựng ở đây để làm gì.

Dưới cột cờ trong sân, các học trò đang nghỉ trưa.

Học trò của thư viện này đều có vẻ ngoài không tệ, người nào người nấy mày thanh mắt sáng, từ đầu đến chân đều trắng toát, trông có chút phong thái tiên phong đạo cốt (phong thái thần tiên, cốt cách đạo sĩ). Một sân toàn những nam tử thanh tú, người đứng người ngồi, đọc sách hóng mát, lẽ ra phải là một khung cảnh đẹp như tranh, chỉ tiếc là không hiểu sao, đông người như vậy mà không một ai lên tiếng.

Vì thế trong sân là một cảnh tượng trang nghiêm yên tĩnh, lại thêm việc tất cả đều mặc đồ trắng, hệt như phụ thân nhà nào đó vừa qua đời, mấy chục nhi tử đang lặng lẽ lo liệu tang sự.

A Thường tiện tay túm lấy một học trò đi ngang qua: "Làm phiền vị huynh đài, xin hỏi sơn trưởng (chức vị đứng đầu thư viện xưa) của thư viện ở đâu?"

Học trò kia đánh giá A Thường một cái, không nói một lời, giơ tay chỉ vào sảnh lớn rồi quay lưng đi. Xem ra vị này tin vào câu "quân tử nói ít làm nhiều, dùng hành động để giữ uy tín".

A Thường không yên tâm, lại túm thêm một người nữa. Vị này cũng không nói, chỉ vào sảnh lớn rồi bỏ đi. Lại thêm một người "nói ít làm nhiều, dùng hành động để giữ uy tín" nữa.

Túm thêm một người nữa, vẫn y chang.

A Thường bị cái kiểu không chịu nói một lời của bọn họ làm cho khó chịu khắp người. Đến cửa sảnh lớn, A Thường hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn lên, thấy bên trên có một tấm biển gỗ hình chữ nhật dài đề "Học Đạt Tính Thiên (1)", nét chữ vô cùng khí phách, người viết đề tên là "Đàm Hưu". Quả là "nhìn chữ biết lòng", không biết người viết là nhân vật như thế nào.

(1) Học Đạt Tính Thiên: một khái niệm quan trọng trong tư tưởng Nho gia, bắt nguồn từ Luận Ngữ và Trung Dung, nhấn mạnh việc thông qua học vấn và tu dưỡng mà đạt đến sự thống nhất giữa nhân tính và thiên đạo.