“Nhưng mà Quân Chủ Kỳ Huyền có việc gì sao?”
Thì ra đây chính là Thiên Dao Tiên Quân. Quần áo của ngài ấy và cái phủ ngài ở nhìn cũng xứng đôi vừa lứa ghê!
“Thượng tiên nhận ra ta sao?”
“Đương nhiên rồi. Dù cô đứng đối diện Thiên Trì, chỉ lộ nửa cái đầu, ta cũng nhận ra. Giờ cô là A Thường ở Thập Tam Phường, năm xưa chính là Thanh Ẩn mà. Không thì cô nghĩ ta vì sao phải chặn Tuyên Văn lại giúp cô?”
Xem ra cuốn “Ẩn Nguyên Ký” thật sự nổi khắp Tam Giới, ai nấy đều biết chuyện năm xưa giữa Thanh Ẩn và Tuyên Văn, đúng là một màn cẩu huyết điển hình.
Sống hai kiếp, suy nghĩ cái gì cũng chậm hơn người ta một nhịp. A Thường ngẫm đi ngẫm lại, cuối cùng cũng đưa ra được một kết luận rất có lý: “Tiểu tiên đâu có quen ngài. Sao ngài nhận ra được ta?”
“Cái đó thì ta không nói được đâu, lỡ nói ra lại bị Kỳ Huyền đánh thì sao. Mà ngươi đến đây làm gì? Kỳ Huyền đâu rồi?”
A Thường kể lại đầu đuôi chuyện từ núi Lạc Già đến Sở Thiều Vân. Thiên Dao Tiên Quân cuối cùng cũng không cười nữa: “Vậy ta sẽ đến Sở Thiều Vân giải quyết giúp Kỳ tiên quân. Cô theo nội thị của ta về Thập Tam Phường trước đi, kẻo Cữu… ừm… Cữu ngươi lo lắng.”
Hắn quả thật cái gì cũng biết.
Nội thị của Thiên Dao Quân tu vi phi phàm, đưa A Thường bay ra khỏi Nam Thiên Môn với tốc độ cực nhanh. A Thường mấy trăm năm rồi chưa bay nhanh vậy, có chút choáng váng vì mây gió.
Thật ra bên ngoài Nam Thiên Môn còn náo nhiệt hơn cả bên trong. Nhà cửa san sát như vảy cá, nhìn mãi không thấy điểm cuối.
Giới tiên cũng như nhân gian, đất đai cũng chia đẳng cấp ba bảy hai mốt.
Khu trung tâm đương nhiên là Thiên Cung, tiên khí lượn lờ, địa thế tốt mà người lại ít. Thiên Đế lão nhân gia cùng các Tiên Quân chủ sự các bộ phận đều cư ngụ nơi đây, cũng là trung tâm quyền lực của tiên giới.
Ra khỏi bốn cổng Đông, Tây, Nam, Bắc của Thiên Cung, là một vòng bao quanh chặt chẽ – nơi cư trú của các tiên quan lớn nhỏ có chức vụ trong Thiên Cung. Những nơi này gần Thiên Cung, linh khí dồi dào, cũng được coi là đất lành hiếm có.
Đi xa thêm một tầng nữa, chính là vành ngoài. Đất rộng nhưng người càng đông – gồm những kẻ tu hành đã thành nhưng chưa có chức vị, cùng với các yêu đã tu thành hình, mong cầu thành tiên. Tất cả tề tụ về đây, chỉ vì linh khí ở đây nhiều, có lợi cho tu luyện.
Nội thị của Thiên Dao Quân thấy A Thường cứ nhìn xuống mãi, bèn cười nói: “Giờ đạo pháp hưng thịnh, người tiên giới ngày càng nhiều, nhà thuê còn không thuê được. Phải tranh thủ lúc còn rẻ mà mua sớm.”
Còn rẻ sao. A Thường trầm mặc. Người có thể nói vậy, chắc là… “Ngài đã mua rồi?”
“Ta mới mua một cái viện nhỏ bên đường Tử Vi, gần Thác Huyền Vân.” Nội thị đó ngượng ngùng nói: “Viện nhỏ lắm, chỉ có một gian, nhưng ta ở một mình, cũng không cần rộng làm gì.”
Tử Vi Đạo bên ngoài Bắc Thiên Môn, lại còn là một cái viện. Không biết Thiên Dao Quân trả lương nội thị bao nhiêu mà giàu vậy.
A Thường thật sự muốn hỏi: Bên Thiên Dao Quân còn thiếu nội thị không?
Bay không bao lâu đã đến Thập Tam Phường.