Dưới chân núi Lư Sơn, tại ngã ba đường có một cây liễu cổ thụ lớn không biết đã mấy trăm năm tuổi. Dưới gốc cây dựng một quán trà sơ sài, trên quầy bày vài cái chén sành thô méo mó và một ấm trà cũ bị sứt mẻ. Bên cạnh dựng một tấm bảng, trên đó viết: "Một văn (đồng xu nhỏ thời xưa) một chén."
Một thiếu niên mặc áo vải thô men theo đường núi chậm rãi đi tới, đặt bọc hành lý xuống, kéo một chiếc ghế gỗ nhỏ ngồi vào. Có lẽ vì đi đường khát khô cổ, thiếu niên tiện tay cầm một chén trà lên.
"Đại gia, xin hỏi muốn tới thư viện Lư Sơn thì phải đi đường nào?"
Chủ quán trà trông rất già, đội một chiếc nón lá rộng vành, che khuất cả khuôn mặt trong vành nón, da thịt lộ ra ở cổ và tay đầy những vết đốm và nếp nhăn, trông như vỏ cây cổ thụ. Ông ta ngước mắt nhìn thiếu niên một cách âm u: "Ngươi nói thư viện bị ma ám đó sao?"
Thiếu niên nghe vậy thì đặt chén trà xuống: "Ồ? Thư viện bị ma ám?"
Chủ quán chầm chậm giơ tay ra hiệu cho thiếu niên tiếp tục uống trà: "Đúng vậy, nghe nói đã có mấy người chết rồi, bị khoét rỗng đầu óc, hút cạn hồn phách. Nếu ngươi đang vội tìm cái chết thì cứ đi đi."
Thiếu niên ngoan ngoãn nhấp một ngụm trà, lấy lại hơi rồi hỏi: "Rốt cuộc là ma ám hay yêu quái ám?"
Chủ quán nói một cách âm u: "Dù là ma hay yêu, tóm lại đều là thứ lợi hại không dễ trêu chọc, chuyên ăn não người đấy." Ông ta nhe răng cười một cách rợn người: "Ngươi đoán xem nó thích ăn vị ngọt hay vị mặn?"
Vẻ mặt thiếu niên bình tĩnh, giơ tay uống cạn chén trà, không hề mảy may dao động: "Ta chỉ muốn đến thư viện này. Rốt cuộc nên đi đường nào đây?"
Chủ quán nhìn chằm chằm thiếu niên một cái, giơ tay chỉ vào con đường nhỏ ngoằn ngoèo bên trái: "Hướng bên trái."
Con đường nhỏ đó trông có vẻ không dễ đi, khúc khuỷu quanh co, kéo dài vào sâu trong khu rừng tối tăm nơi thung lũng, cũng không biết dẫn tới đâu.
Thiếu niên khẽ nhếch khóe môi, xách cái bọc đứng dậy: "Cảm ơn." Thiếu niên móc tiền ra nhét vào tay chủ quán, nhưng lại quay lưng đi thẳng về phía con đường lớn bằng phẳng bên phải.
Chủ quán vừa định gọi thiếu niên lại, bỗng cảm thấy đồng tiền trong tay có gì đó không đúng. Ông ta cúi đầu nhìn, hoá ra là một viên ngọc tròn màu đen, óng ánh như mực, phát ra ánh sáng nhẹ, liền vội vàng gọi to: "Tiểu tử này!"
Thiếu niên quay đầu cười: "Đó là tiền trà. Ta không có đồng xu ở đây, mà cũng không muốn tùy tiện biến ra một đồng để chiếm lợi của ông. Ông đã luôn dọa ta, bảo ta đừng đến thư viện, cố ý chỉ sai đường cho ta, còn bỏ thảo dược giúp sáng mắt vào trà." Thiếu niên chỉ lên trời: "Ta thấy sớm muộn gì ông cũng sẽ lên đó. Dù sao thì sau khi lên đó tiền này cũng dùng được, ông không thiệt đâu."
Chủ quán nhìn tiên châu (tiền trên tiên giới) trong tay: "Ta đã già rồi, cũng không muốn lên nữa. Ở đây non xanh nước biếc, rất tốt. Nhưng sao ngươi lại nhìn ra được ta là…"
Thiếu niên nheo mắt nói: "Ông đã thay đổi phần bên trên, nhưng lại quên đi rễ cây dưới chân."
Chủ quán theo bản năng cúi đầu nhìn chân, thiếu niên cười đến cong mắt: "Ta trêu ông thôi. Ta từ xa tới đã thấy rõ dưới gốc cây liễu lớn này không có gì cả, vừa lại gần thì chớp mắt đã hiện ra một quán trà."