Cổng chính học viện bỗng ồn ào náo động. Vài người dân quê cõng hai người đến, cả hai đều mặc y phục của học viện, thân thể mềm oặt dựa vào người khác, dường như đã không thể tự đi nổi.
“Ai mau đến xem! Có phải người học viện không? Họ nằm gục ở lối xuống núi, giống như bị say nắng.”
Chính là hai anh em đã xuống núi sáng nay.
Cả sân học sinh đồng loạt ngoảnh mặt đi, không ai chịu ra tay giúp đỡ. Trưởng lão xông qua đám đông, vội vàng chạy đến.
Đôi mắt hai anh em mờ đυ.c, hồn phách lại một lần nữa bị lấy mất.
A Thường lạnh lùng thở dài: “Sao dám ngang ngược giữa ban ngày thế này? Xem ra ta phải thu dọn bọn chúng một lần rồi.”
Nàng nhảy phắt xuống mái nhà, đi thẳng ra cửa sau để lên núi.
Vừa bước vào rừng, nàng đã thấy một người đi đến đối mặt. Chàng ta mặc áo trắng dài, dáng vẻ nhẹ nhàng như tiên.
"Chàng ta cũng đến núi phía sau làm gì? Quan phủ phái nhi tử đến đây cũng là để điều tra vụ án sao?"
Quý công tử cũng nhìn thấy A Thường, hơi gật đầu nhẹ với nàng. Rừng rộng lớn như vậy, lại không có đường đi, vậy mà hai người cứ nhất quyết chơi trò lướt qua nhau. Khi đi ngang A Thường, không hiểu vì lý do hoàn toàn vô lý nào đó, tà áo của Quý công tử lại vướng vào chiếc trâm cài tóc của nàng. Chiếc trâm vốn đã được cài rất chặt, chắc chắn, không dễ gì kéo bật ra, vậy mà nó vẫn bị kéo bật.
A Thường không phải là nữ nhân vật chính ngây thơ trong tiểu thuyết. Cảnh tượng lãng mạn sáo rỗng kiểu chiếc trâm trượt khỏi mái tóc, rồi đối phương "mù lòa" mấy năm mới nhận ra sư đệ là nữ tử rồi say đắm, hoàn toàn không hề xảy ra ở đây.
A Thường là người chuyên bắt yêu trừ ma đã trăm năm, nàng thường ngày mặc nam trang, tóc búi chặt đến mức dù có cố gắng cũng chưa chắc đã kéo bật được trâm.
Quý công tử thốt lên một tiếng: “Xin lỗi”, rồi cúi người định giúp A Thường nhặt chiếc trâm cài. Nhưng A Thường đã nhanh hơn một bước, dùng đầu ngón chân nhẹ nhàng chạm vào trâm để đưa nó bay lên, tiện tay lấy lại và xoay người cài lại trên đầu.
Chỉ trong chớp mắt đó, không biết Quý công tử có nhìn thấy điều gì hay không, nhưng A Thường cảm nhận được khóe môi chàng ta hơi khác so với bình thường.
A Thường nghĩ bụng, dù chàng ta định làm gì đi nữa, thì nàng cũng sắp đi rồi. Ngay cả khi chàng ta biết nàng là nữ tử, thì chàng ta có thể làm gì được nàng đây?
A Thường trở về trường viện, sân đã vắng tanh không một bóng người. Trưởng phòng đón nàng lại, bảo nàng lập tức đi gặp Đàm sơn trưởng.
Đàm sơn trưởng đang ngồi trong phòng nhỏ của mình, mặt tái mét, chắc là vì học sinh trong viện từ trước đến nay vốn rất ngoan ngoãn, chưa từng thấy trò nào nghịch ngợm đến mức độ này.
A Thường vẫn cười tươi, còn tốt bụng giúp ông khép cửa lại rồi nói: “Ta biết ông muốn nói gì. Cũng chỉ là lừa mọi người ra sân đứng đó thôi, chuyện không có gì to tát, tạm thời bỏ qua đã. Ta có thứ hay cho ông xem.” Nói rồi nàng mở cái bọc trong tay, đặt vật gì đó lên bàn trước mặt Đàm sơn trưởng.
Đó là nửa tấm bia mộ.
Đàm sơn trưởng không hề đổi sắc mặt, đáp lời: “Đó là huynh trưởng ta, tên là Đàm Hưu Chi. Huynh ấy đã mất từ lâu rồi. Sao ngươi lại mang cái này đến?”