Chương 5

Bỏ qua “vật thể lạ” kia, nàng đưa mắt quan sát tiếp. Cách vật ấy không xa là một cánh cửa, đối diện với nó, tức bên trái, cũng có một cánh cửa khác. Cả hai đều mở hé nhưng bên trong tối đen, nếu không dùng thần thức thì khó lòng nhìn rõ thứ gì trong ấy.

Tú Nương lúc này đã kéo nàng đi tiếp vào trong, ánh mắt Hàn Sơ Tuyết cũng chuyển theo. Trước bức tường phía trước đặt một chiếc tủ gỗ cao cỡ ngang thắt lưng, phía trên là một cái vò sành màu nâu bóng, tròn trịa ục ịch, cạnh đó còn có mấy cái bát nhỏ đồng màu.

Đến đây là hết. Cách bày trí thực sự đơn giản, thậm chí có phần sơ sài, nhưng nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng, có thể thấy nữ chủ nhân rất tháo vát, biết quán xuyến.

Tú Nương kéo nàng ngồi xuống một chiếc ghế dài. Đại Nha thì bước tới tủ, nhẹ nhàng rót nước từ vò sành ra một cái bát sứ thô, rồi mỉm cười mang tới bàn, cẩn thận đặt trước mặt nàng.

“Nhị Nha, đi đường xa chắc khát rồi, uống ngụm nước cho mát.”

Con Linh Lừa ở ngoài cửa lập tức bĩu môi, trong lòng cất tiếng gào: Rõ ràng là nó mới là đứa cuốc bộ suốt đường mà!

Đáng tiếc, tiếng lòng củA Linh Linh Lừahẳng ai nghe thấy, cũng chẳng ai bận tâm. Tú Nương nghe Đại Nha nói xong thì càng thêm chu đáo, đẩy nhẹ bát nước về phía nữ nhi, nụ cười rạng rỡ:

“Vẫn là Đại Nha tinh ý, Nhị Nha mau uống đi con.”

Hàn phụ được Đại Trụ dìu ngồi vào một chiếc ghế dài khác, gật gù không ngừng, tỏ vẻ đồng tình. Đại Trụ, Nhị Trụ tuy không nói gì, nhưng ánh mắt cũng sáng rỡ, nụ cười tràn đầy vui mừng nhìn nàng.

Bị một vòng người vây quanh bằng sự nhiệt tình chân thành như vậy, Hàn Sơ Tuyết bỗng cảm thấy bối rối. Nàng cầm bát uống một ngụm, ngẩng đầu phát hiện mọi người vẫn đứng, vội nói:

“Sao mọi người đều đứng vậy? Mau ngồi xuống đi chứ.”

Kiếp trước nàng là trạch nữ, kiếp này từ nhỏ đã sống ở Vân Vụ Sơn, người từng gặp đếm chưa hết đầu ngón tay. Bỗng dưng bị cả một gia đình bao quanh bằng tình thân ruột thịt, nàng nhất thời không biết phải cư xử sao cho đúng. Ngập ngừng một lúc, nàng mới rón rén kéo người này, khuyên người kia, để cả nhà cùng ngồi xuống.

Cái bàn bát tiên này đúng như tên gọi - gồm bốn ghế dài, mỗi bên ngồi được hai người - rộng rãi cho sáu người nhà họ Hàn quây quần quanh đó.

Không khí dần ấm lại. Là người mẹ, Tú Nương sau khi trải qua xúc động ban đầu liền bắt đầu hỏi han tình hình mười năm qua của con gái: “Nhị Nha, suốt thời gian qua con vẫn ở Am Thanh Vân sao?”