Chương 46

Ánh mắt quét qua Tú Nương rồi nhìn đến chiếc giỏ trong tay Đại Trụ, sắc mặt lão thái bà hòa hoãn đi đôi phần: “Sao muộn thế này mới tới, vào đi.”

Giờ đang là lúc dùng bữa tối, e là lão thái bà tưởng đâu Tú Nương dắt theo con cháu đến xin ăn, nên mới sinh ra bất mãn trong lời.

Tú Nương không hề để bụng, dịu dàng đáp lời, rồi nắm tay Hàn Sơ Tuyết đi theo sau nãi nãi vào sân. Đại Trụ vội vàng đóng cửa lại, theo sát phía sau.

Hàn Sơ Tuyết đảo mắt quan sát khắp lượt. Nhà vẫn là nhà đất, song lợp ngói tử tế, nhìn qua cũng cao ráo, sạch sẽ hơn nhà tranh. Ngoài gian chính, còn có đông sương, tây sương, một gian bếp riêng biệt. Bên phải gần cổng dựng một mái rơm, nhưng không phải nơi chất củi rơm như nhà mình, mà là chuồng lợn. Cạnh chuồng lợn lại thêm một lán nhỏ – hiển nhiên là chuồng gà.

Xem chừng, ở chốn nông thôn, gia đình gia gia nãi nãi cũng được xem là đủ ăn đủ mặc, thậm chí có phần khá giả.

Trong lúc quan sát, Tú Nương đã dắt nàng bước vào gian nhà chính. Bố cục tổng thể không khác nhà mình bao nhiêu, nhưng từng món vật dụng trong nhà đều thấy tinh tế hơn một bậc.

Trên bức tường chính giữa treo một bức trung đường, đề một chữ “Hiếu” lớn. Bảo sao Hàn Vĩnh Bách lại là người con có hiếu như vậy. Có điều, không biết trong mắt hai vị trưởng bối kia, chữ “Hiếu” này có còn đáng quý chăng?

Dưới bức trung đường là đôi ghế tựa. Giữa hai ghế kê một bàn bát tiên. Trên ghế bên trái, một lão nhân vận trường sam màu tro nhạt, đầu đội khăn vuông đạo sĩ, chân mang giày vải, tay cầm sách, chính là Hàn tú tài.

Tú Nương và Đại Trụ vội bước lên hành lễ:

“Con dâu bái kiến công công.”

“Hài nhi thỉnh an gia gia.”

Hàn tú tài hơi gật đầu, “ừm” một tiếng, thần sắc vẫn giữ vẻ cao nhã, chỉ là ánh mắt đã chuyển hướng sang Hàn Sơ Tuyết: “Đứa nhỏ này là ai?”

Hàn Sơ Tuyết trong bộ xiêm y thanh nhã, thần thái đoan trang, khác hẳn mẫu tử Hàn gia, đương nhiên khiến người chú ý. Có lẽ khi nãy trời đã nhá nhem, lão thái bà mắt kém chưa nhìn rõ, nay mới để ý.

Tú Nương thẳng người, cung kính đáp: “Thưa cha, đây là Nhị Nha. Sáng nay con bé tự tìm đường trở về. Con cùng Vĩnh Bách mừng quá nên sơ sót chưa kịp đến bẩm báo. Vừa nhớ ra liền vội vã dẫn con bé tới thăm gia gia, nãi nãi. Chỉ là chân Vĩnh Bách chưa lành, không tiện đi đường xa.”

“Nhị Nha?”

Hàn tú tài nhíu mày, rõ ràng là không nhớ nổi cái tên quê mùa kia.

Ngược lại, lão thái bà bên cạnh vừa nghe đã biến sắc, ngơ ngác nhìn chằm chằm Hàn Sơ Tuyết như thể nhìn thấy quỷ: “Nhị Nha? Sao có thể?”

Chẳng phải năm xưa đã bị tiên trưởng mang đi, bảo rằng không thể trở về nữa sao?

Tú Nương không nhận ra thần sắc bất thường kia, vội giải thích:

“Nương, thật là Nhị Nha đó. Người xem con bé có điểm nào không giống Đại Nha? Hơn nữa, chính sư phụ ở Thanh Vân am cũng xác nhận, con bé được đưa từ nhà chúng ta đi, tuyệt đối không thể nhầm lẫn.”