Chương 36

Lúc này, Tú Nương mới thật sự yên lòng. Gà rừng và gà nhà vốn đã có nét khác biệt rõ ràng. Là người quen việc bếp núc, dù ít khi có dịp ăn thịt gà, nhưng bà từng làm thịt không ít gà rồi. Đến lúc này, nhìn con gà còn tươi nguyên kia, bà biết chắc chắn đó là gà rừng, như vậy không cần lo lắng chuyện có người trong thôn đến đòi gà nữa.

Chỉ trong nháy mắt, gà đã được làm sạch sẽ.

Tú Nương cẩn thận nhấc hai con gà lên, xem xét rồi đặt con nhỏ xuống, đặt con lớn vào giỏ: “Nhị Trụ, con đem con gà này đưa cho gia gia và nãi nãi đi.”

Nhị Trụ vốn đang mặt tươi như hoa, nghe vậy liền cau mày, nét mặt lập tức trầm xuống. Đại Nha cũng thoáng chút ngại ngùng không nói nên lời.

“Nương, gia gia và nãi nãi chỉ có hai người thôi mà.” Hắn nói nhỏ.

Hai người ăn một con gà, trong khi cả nhà sáu miệng chỉ có một con, suy nghĩ thế nào Nhị Trụ cũng thấy không vui.

Tú Nương liếc mắt sắc như dao, nghiêm nghị bảo: “Đó là gia gia, nãi nãi của con mà!”

Nhị Trụ bĩu môi: “Gia gia, nãi nãi ăn không hết thì chắc chắn sẽ cho nhà tam thúc thôi. Nhà tam thúc nuôi nhiều gà lắm, lần trước cha bị thương, tỷ tỷ đi hỏi họ xin vài quả trứng bồi bổ mà họ còn không chịu cho.”

Hoá ra đây mới là lý do Nhị Trụ không muốn trao hết con gà cho phu thê Hàn tú tài già kia.

Tú Nương liền nhớ tới chuyện đó, sắc mặt hơi nặng nề: “Không phải cho họ, mà là cho gia gia, nãi nãi của con.”

“Nhưng mà nương, một khi gà đã trao cho gia gia, nãi nãi rồi, thì không còn do ta có cho hay không nữa,”

Nhị Trụ nhìn sang Đại Nha lo lắng: "Đại tỷ, hôm đó là tỷ đi, tỷ nói có nên cho tam thúc bọn họ ăn con gà này không?”

Đại Nha mím môi, lắc đầu. Khuôn mặt tam thẩm nương ngày đó vẫn còn in sâu trong tâm trí nàng.

“Tam thúc sao?” Hàn Sơ Tuyết nhướn mày. Nàng chợt nhớ đến chuyện mình chết cũng có phần liên quan đến y. Nghe lời ca ca tỷ tỷ nói, rõ ràng y không phải người thân thiện gì.

Thấy Tú Nương và Nhị Trụ sắp sửa tranh cãi về chuyện có nên tặng gà hay không, quan trọng hơn là Hàn Sơ Tuyết cũng nghe thấy động tĩnh trong nhà, rõ ràng Hàn phụ, người con trai trong nhà, cũng đã chú ý đến.

Đôi mắt nàng khẽ lóe lên, nàng bước tới kéo Nhị Trụ lại: “Nhị ca, hiếu kính gia gia, nãi nãi là bổn phận làm con cháu.”

Lời nói ấy khiến Nhị Trụ vừa bối rối vừa cảm thấy chút xấu hổ, cúi đầu im lặng. Không khí trong nhà bỗng dịu lại hẳn.

Hàn Sơ Tuyết cười nhẹ, ánh mắt rạng rỡ: “Nhị ca, gia gia, nãi nãi có sống cùng tam thúc bọn họ không?”

Nhị Trụ lắc đầu: “Không ạ, tam thúc đã phân gia sớm rồi.”

“Vậy là gia gia, nãi nãi tự sống một mình?”

“Đúng vậy.”

Nhị Trụ lẩm bẩm: “Nhưng tam thúc vẫn ở gần cũ.”

Chính vì thế mà nhà Hàn tú tài có chuyện gì y cũng biết ngay, rồi tiện tay… “Hái lộc.”

Hàn Sơ Tuyết nhanh chóng hiểu ý, nụ cười trên môi nàng càng thêm sắc sảo: “Lần này không dễ dàng đâu.”