Chương 35

“Tiểu muội, làm sao vậy?”

“Khà khà…” Hàn Sơ Tuyết cười gượng hai tiếng, nhỏ giọng hỏi: “Tỷ tỷ, nhà mình dùng gì để… nhóm lửa vậy?”

Đại Nha lập tức há hốc mồm. Đừng nói là người tu tiên, chẳng lẽ người tu tiên không ăn cơm? Tiểu muội sao lại đến cái việc nhóm lửa cũng không biết chứ?

Nhưng nhìn ánh mắt thành khẩn và vẻ mặt có chút xấu hổ của Hàn Sơ Tuyết, nàng lại không đành lòng trách móc.

“Ta và sư phụ đều ăn cơm ngoài, chưa từng tự nấu bao giờ, cho nên… thật sự chưa từng nhóm lửa,” Hàn Sơ Tuyết nhẹ giọng nói, ra chiều áy náy.

Nhớ lại những gì tiểu muội từng trải, Đại Nha bỗng thấy xót xa, liền ngồi xổm xuống cầm lấy hòn đá lửa bên cạnh, nhẫn nại giảng giải.

“Tiểu muội, nhóm lửa thật dễ thôi. Muội xem, chỉ cần gõ hai hòn đá lửa này vào nhau, sẽ có tia lửa bắn ra. Đưa gần đống rơm, nó sẽ bén lửa. Khi rơm cháy rồi thì cho củi nhỏ vào, sau đó thêm củi lớn. Lửa cứ thế mà cháy to dần. Nếu muốn giữ lửa nhưng không cần cháy mạnh, thì rút củi ra, cắm vào đống tro bếp để dành dùng tiếp.”

“Ồ!” Hàn Sơ Tuyết nghe xong hai mắt sáng rỡ, hăng hái đón lấy đá lửa, bắt chước cách tỷ tỷ làm… Nhưng gõ nửa ngày, chẳng thấy gì.

Nàng đổi tay, gõ mạnh hơn chút.

Ôi! Cuối cùng cũng có một tia lửa nhỏ!

Càng được thể, nàng càng hăng. Ta gõ! Ta dùng sức mà gõ!

“Rắc!”

Hàn Sơ Tuyết đứng hình, Đại Nha cũng chết lặng tại chỗ.

Nhìn hòn đá lửa vỡ nát trong tay thành mấy mảnh vụn, Hàn Sơ Tuyết đờ người. Ơ kìa, chẳng phải là đá thôi sao? Sao lại… vỡ rồi?

Đúng lúc đó, Tú Nương từ ngoài bước vào. Sau hồi nghe Nhị Trụ huyên thuyên kể về chuyện “lừa biết săn gà”, cuối cùng bà cũng miễn cưỡng tin rồi. Vừa vào bếp đã thấy đại nữ nhi thì há hốc mồm, tiểu nữ nhi thì cúi gằm mặt, Tú Nương bất giác cau mày.

“Sao thế?”

Đại Nha quay đầu lại, nói như đinh đóng cột: “Nương, đá lửa… bị tiểu muội đập vỡ rồi ạ.”

“Cái gì?”

Tú Nương còn chưa kịp tiêu hóa hết vụ “lừa săn gà”, giờ lại nghe “tiểu muội đập vỡ đá lửa”, suýt nữa hồn vía lại bay đi lần nữa. Thấy Hàn Sơ Tuyết vẫn cầm mấy mảnh đá vụn trong tay, bà hoảng hốt chạy tới, đẩy đám đá sang một bên, nắm tay nàng lật qua lật lại kiểm tra.

“Nhị Nha! Tay có bị thương không con?”

“Không ạ…” Hàn Sơ Tuyết cúi đầu đáp, vẻ mặt buồn bực.

Tú Nương lại tưởng nàng áy náy vì làm vỡ đá, dịu giọng dỗ dành: “Không bị thương là tốt rồi. Đừng buồn, đá lửa này dùng đã nhiều năm, vỡ là phải, không phải tại Nhị Nha đâu.”

Hàn Sơ Tuyết: "…"

Đại Nha: "…"

Nương, người coi con là trẻ con thì con hiểu, nhưng người coi con là đồ ngốc… thì con không chịu nổi đâu!

May mà lúc trước Đại Nha đã nhóm sẵn lửa, nếu không thì tối nay nhà họ Hàn e là chỉ có thể uống nước lạnh qua bữa.

Đun xong nồi nước nóng, Đại Nha và Tú Nương cùng nhau bắt tay vào làm thịt gà.