Chương 34

Nhị Trụ đã nhịn không nổi, kéo tay nàng nũng nịu: “Đại tỷ, cứ gϊếŧ một con ăn đi!”

Thấy đệ đệ thèm rõ rành rành, Đại Nha rốt cuộc cũng mềm lòng, gật đầu một cái.

Vừa thấy con gái lớn xắn tay áo định bắt gà, Tú Nương lập tức sốt ruột: “Khoan đã! Đại Nha, gà này rốt cuộc từ đâu mà ra còn chưa rõ. Nếu là gà nhà ai trong thôn nuôi thì chúng ta có mười cái miệng cũng khó mà nói rõ ràng được đâu!”

Con lừa nào đó liền hừ mạnh một tiếng, rõ ràng là đang bất mãn: Người không tin bản lừa sao?

Hàn Sơ Tuyết bật cười, vỗ vỗ cổ nó trấn an rồi quay sang Tú Nương: “Nương à, gà này là do con bảo A Linh lên núi Nguyên Bảo bắt về đó. Người cứ yên tâm mà ăn.”

Tú Nương ngơ ngác: “A Linh? Ai vậy?”

Bà đảo mắt nhìn quanh, nhưng trừ nhà mình ra, chẳng thấy bóng người lạ nào.

Hàn Sơ Tuyết nhoẻn miệng cười, vỗ nhẹ vào đầu con lừa: “Chính là nó đó ạ. Sư phụ sợ con một mình dọc đường gặp chuyện nên đặc biệt cho nó theo con về nhà.”

Tú Nương trừng mắt nhìn con lừa đang đắc ý vẫy đuôi, nhất thời cứng người tại chỗ.

Tranh thủ khi Tú Nương còn đang ngẩn người, Hàn Sơ Tuyết đã kéo Đại Nha, xách hai con gà chạy tọt vào bếp.

“Tỷ tỷ, tỷ biết làm gà không?”

Hàn Sơ Tuyết đời trước là trạch nữ thành thị, gà thì từng ăn vô số, nhưng gà sống, lại là gà rừng nguyên lông nguyên cánh thế này... thì đúng là bó tay.

May thay, Đại Nha lại gật đầu chắc nịch. Quả nhiên là tỷ tỷ ruột, tháo vát hơn nàng nhiều.

“Tiểu muội, chỗ này chật hẹp lại bẩn, muội ra ngoài đứng đợi đi. Đợi ta đun nước nóng rồi mang gà ra sân làm cũng chưa muộn.”

Lúc bước vào bếp, Hàn Sơ Tuyết đã âm thầm đánh giá một lượt. Căn bếp này rộng chừng mười thước vuông, không lớn nhưng cũng không quá nhỏ. Một bếp ba mắt, hai mắt đã đặt sẵn nồi sắt và niêu đất, còn lại một bếp bỏ trống. Trong bếp có một cái tủ gỗ cũ, một bàn dài, cạnh bàn đặt một chum nước đen to tổ bố, dưới đất lỉnh kỉnh mấy cái chậu, cái giỏ. Gần cửa chất một đống củi lớn và một bó rơm khô. Đúng thật, thêm nàng vào nữa thì quả có hơi chật, khó trách Đại Nha sợ nàng lấm lem quần áo.

Nhưng Hàn Sơ Tuyết lại không định đi đâu cả.

“Tỷ tỷ, không sao đâu. Ta giúp tỷ nhóm lửa nhé.”

Nói xong chẳng đợi Đại Nha đồng ý, nàng đã nhanh tay ôm một nắm rơm lớn, ngồi xổm xuống trước bếp lửa đặt nồi sắt… rồi đơ người.

Chết rồi, thời cổ đại nhóm lửa bằng gì thế nhỉ?

Ở hiện đại thì khỏi bàn, đến khi ở Vân Vụ Sơn nàng cũng chỉ cần vận một cái “dẫn hỏa thuật” là có ngay ngọn lửa bốc lên rừng rực. Nhưng lúc này ở trước mặt Đại Nha, nàng dĩ nhiên không thể tùy tiện thi pháp. Không thi pháp thì… nàng biết dùng gì nhóm lửa bây giờ?

Nghĩ hồi lâu vẫn chẳng ra, Hàn Sơ Tuyết đành ngẩng đầu, cười với Đại Nha một nụ cười… vô cùng gượng gạo.

Vẻ mặt này của nàng, buổi chiều nay Đại Nha đã thấy vài lần rồi. Nhìn qua là biết tiểu muội lại gặp chỗ không hiểu. Nhưng chẳng phải chỉ là nhóm lửa thôi sao? Rơm cũng biết ôm rồi, còn cái gì mà không biết?