Chương 31

Lời nói nửa đùa nửa thật, song ánh mắt nàng lại nghiêm túc vô cùng.

Tuy không phải lang y, nhưng nàng là tu sĩ có thần thức, có thể nội thị thân thể người thường. Từ khi biết mẹ ruột sức khỏe yếu kém, nàng đã lặng lẽ dò xét qua. Ngũ tạng đều ổn, kinh mạch không tắc, trong người cũng không có vật lạ. Tú Nương chỉ đơn thuần là thân thể yếu, khí huyết bất túc.

Thử nghĩ mà xem, ba đứa trẻ liên tiếp ra đời cách nhau mỗi năm một đứa, người ta ba năm ôm hai, Tú Nương lại là ba năm ôm ba. Sau sinh chẳng được tẩm bổ, lại còn phải lo toan chuyện nhà cửa, ăn chẳng đủ no, ngủ chẳng đủ giấc, thân thể không sụp đổ mới là lạ. Nghe đâu khi sinh nàng, Tú Nương còn bị băng huyết một trận, mất máu đến suýt bỏ mạng. Dù may mắn giữ được tính mạng, nhưng thân thể từ đó cứ suy yếu mãi, chưa một lần được điều dưỡng tử tế.

Cũng vì vậy mà nãi nãi cho rằng nàng khó lòng sống được, nên mới quyết đem gửi vào am.

Bệnh của Tú Nương, với một nhà nông dân nghèo khó là đại họa, nhưng đối với Hàn Sơ Tuyết – một tu sĩ mang theo bao linh đan diệu dược – lại chẳng đáng là gì. Dù vậy, nàng vẫn chọn cách âm thầm, chậm rãi. Thứ nhất là để tránh thu hút ánh mắt người ngoài, thứ hai là để thân thể nương có thời gian thích nghi, kẻo dược lực quá mạnh lại phản tác dụng.

Nàng sẽ dùng sự dịu dàng mà kiên định, từng bước một đưa nương trở lại trạng thái khỏe mạnh, giống như năm xưa - khi Tú Nương vẫn còn là người phụ nữ xinh đẹp nhất thôn Nguyên Bảo, giỏi giang nhất, và kiên cường nhất.

Khuôn mặt Tú Nương vừa mới dịu xuống được đôi chút, liền vì một câu “sinh tiểu đệ đệ” của Hàn Sơ Tuyết mà đỏ bừng như gấc chín.

“Nhị Nha! Không được nói bừa!” Bà khẽ quát, mặt mày vừa xấu hổ vừa tức cười.

Hàn Sơ Tuyết chớp mắt làm ra vẻ vô tội, nghiêng đầu nhìn bà: “Chẳng lẽ nương không muốn sinh tiểu đệ đệ nữa ạ?”

Ở nơi thôn quê này, ai chẳng mong “nhiều con nhiều phúc”? Tú Nương há lại không muốn? Chỉ là nói ra những lời ấy trước mặt đám trẻ thì ngượng chết đi được. Không tiện gật đầu, cũng chẳng muốn lắc đầu, nhất thời bà lúng túng đứng ngẩn ra tại chỗ.

Hàn Sơ Tuyết liền đánh mắt sang Hàn phụ, cười ranh mãnh: “Cha, vậy người có muốn sinh tiểu đệ đệ không?”

“Muốn!” Hàn phụ chẳng chút do dự mà gật đầu luôn, giọng đầy dõng dạc. Là đàn ông, ông vốn không e thẹn như Tú Nương.

Thế nhưng, vừa gật đầu xong, ông lại đưa tay xoa cằm, có chút đăm chiêu: “Nhị Nha, nhưng thân thể của nương con… thật sự có thể sinh thêm nữa sao?”

“Đương nhiên rồi!” Hàn Sơ Tuyết ưỡn ngực nhỏ xinh đầy kiêu hãnh.

"Đó là do một vị cao tăng đắc đạo, trong lần đến thăm sư phụ con, thấy con thể nhược liền truyền lại bộ Trường Sinh Quyền này. Người nói, ai kiên trì luyện mỗi ngày thì có thể kéo dài tuổi thọ, mạnh gân cốt. Cha nhìn con hiện giờ khỏe khoắn thế này chẳng phải là bằng chứng rõ rành rành sao? Đại sư không thể lừa người đâu.”