Chương 3

Hàn Sơ Tuyết luống cuống. Dù đã sống tổng cộng ba mươi lăm năm qua hai đời, nhưng trời đất chứng giám, nàng thực sự chưa từng có kinh nghiệm dỗ dành trưởng bối đang gào khóc.

"Nương, đừng khóc... Nương..."

Càng dỗ, đối phương lại càng khóc dữ dội hơn. Cuối cùng, Hàn Sơ Tuyết chỉ đành bất lực liếc sang con lừa bên cạnh đang thản nhiên xem náo nhiệt - Mau giúp đỡ đi chứ!

Bắt gặp ánh mắt cầu cứu của nàng, Linh Linh Lừahỉ liếc lại bằng nửa con mắt, tựa như đang hỏi: Ngươi chắc muốn ta mở miệng thật sao?

Hàn Sơ Tuyết câm nín. Không rõ mẹ ruột kiếp này có đủ gan dạ để đối mặt với một con lừa biết nói tiếng người hay không. Nhỡ đâu bà sợ quá ngất lăn ra thì lại khổ.

Đúng lúc ấy, trong nhà vang lên tiếng động. Một nam nhân mặc áo vải thô ngắn tay, quần lửng đến đầu gối, chống gậy tập tễnh bước ra.

“Tú Nương, sao vậy? Tú Nương...”

Đây chắc là phụ thân của nàng ở kiếp này?

Quả nhiên, tiếng gọi của ông khiến phụ nhân thôi khóc, mặt mũi đầm đìa nước mắt quay lại nhìn: “Cha của sấp nhỏ, là Nhị Nha! Nhị Nha của chúng ta trở về rồi!”

“Cái gì?”

Nam tử lập tức khựng bước, ánh mắt dán chặt vào cô nương trẻ tuổi đang được thê tử mình ôm chặt. Dung mạo kia xinh đẹp thanh tú, có vài phần giống đại nữ nhi của ông, hay nói đúng hơn là giống hệt Tú Nương thuở thanh xuân.

Có thật đây là nữ nhi thất lạc bao năm của ông? Là đứa con gái út mà ông chỉ nhìn thoáng qua một lần, rồi luôn không còn gặp lại?

“Nhị Nha...?”

Hàn Sơ Tuyết thật lòng không muốn đáp. Cái tên này nghe quê đến mức làm nàng muốn chôn luôn mình vào đất, nhưng lại chẳng đành lòng trước ánh mắt run rẩy đầy xúc cảm của cặp phu thê trước mắt. Người ta thương yêu Nhị Nha biết bao nhiêu, vậy thì... Nàng thỏa hiệp vậy.

“Nếu đó là tên người đặt cho con, vậy... Chắc là con rồi.” Dừng một chút, nàng vẫn không nhịn được bổ sung: “Tên húy của con là Hàn Sơ Tuyết, do sư phụ giúp con đặt.”

Nam nhân kia tuy không òa khóc như Tú Nương, nhưng đôi mắt cũng đã đỏ hoe, môi run run mãi mới thốt nên lời: “Nhị Nha... Thật sự là Nhị Nha rồi...”

Hiển nhiên là ông chẳng nghe lọt câu sau.

Hàn Sơ Tuyết đành đè nén tiếng thở dài thườn thượt vào trong. Không sao, nàng không vội. Cái tên “Nhị Nha” này, nàng nhất định sẽ tìm cơ hội vứt đi!

Ngay lúc ấy, có tiếng bước chân dồn dập chạy đến. Một thiếu niên tầm mười bốn mười lăm tuổi dẫn đầu, kế đó là một thiếu nữ khoảng mười hai mười ba, sau cùng là một tiểu shota* trạc tuổi nàng.

* Tiểu shota: là một thuật ngữ thường dùng trong văn hóa mạng, truyện tranh, tiểu thuyết để chỉ các bé trai hoặc thiếu niên nhỏ tuổi có ngoại hình đáng yêu, dễ thương, đôi khi mang nét trưởng thành sớm.