Chương 29

Tú Nương ngẩng đầu, mỉm cười hiền hòa: “Là kéo sợi gai đấy con.”

Sợi gai?

Hàn Sơ Tuyết chớp mắt, vẻ mặt ngây ngô không hiểu.

Nàng ngồi thụp xuống, cố rướn người nhìn kỹ nắm vật thể trong tay Tú Nương: “Nương, đây là... một loại cây gai sao?”

Tuy lời hỏi có chút ngốc nghếch, nhưng Tú Nương vẫn nhẹ nhàng giải thích, không chút khó chịu: “Đây là mây gai nấu ra đấy con. Sau khi kéo thành sợi, có thể dùng để dệt vải, rồi may thành y phục.”

Vẫn chưa hiểu cho lắm!

Hàn Sơ Tuyết thấy đầu óc mình như bị buộc vào một mớ chỉ rối, chỉ muốn đưa tay gãi cho bõ tức.

Đại Nha đứng bên, nhìn bộ dạng rối rắm của nàng liền che miệng cười khúc khích: “Tiểu muội, muội đừng lo. Tháng sau mây gai có thể cắt được rồi, tỷ sẽ dẫn muội lên núi nhận diện, lúc ấy sẽ hiểu thôi.”

“Ồ…” Hàn Sơ Tuyết gật đầu, tuy trong lòng vẫn còn lấn cấn, nhưng đành phải nhẫn nại chờ đợi. Dựa theo lời Đại Nha, chắc đây cũng là một loại thực vật thuộc họ gai gốc.

“Tỷ tỷ, nhà mình có trồng loại cây gai đó không?”

Đại Nha khẽ thở dài, cười gượng: “Đất trồng lương thực còn không đủ ăn, đâu ra đất mà trồng cây gai? Nhưng trên núi Nguyên Bảo thì nhiều lắm. Chờ tháng sau, chúng ta lên núi cắt về, nấu thành sợi để may y phục.”

Nhị Trụ ở gần đó nghe thế liền reo lên phấn khích, lập tức chạy tới sà vào lòng Tú nương:

“Nương! Năm nay có thể may cho con một bộ y phục được không?”

Chưa đợi Tú Nương trả lời, Đại Nha đã nhanh tay điểm trán hắn một cái, giọng pha chút trách mắng: “May cho đệ rồi Đại ca mặc gì?”

Y phục trong nhà họ Hàn hầu như đều được dệt từ mây gai trên núi Nguyên Bảo. Nhưng vì số người hái nhiều, lại còn phải nộp thuế đầu mùa, nên vải không đủ may cho tất cả. Người lớn được ưu tiên, trẻ con chỉ có thể mặc lại đồ cũ truyền xuống. Đừng nói Nhị Trụ, ngay cả Đại Nha, tuy là con gái, lại đang tuổi bắt đầu biết ngại ngùng, nhưng vẫn chưa từng có lấy một bộ y phục mới cho riêng mình.

Nghĩ tới đó, lòng Đại Nha không khỏi trầm xuống. Dù nàng có bao dung hiền lành đến đâu, vẫn khó tránh nỗi chua xót trong lòng.

Nhị Trụ tuy nhỏ, nhưng hiểu chuyện. Vừa rồi chẳng qua là nghe đến y phục mới thì cao hứng buột miệng. Giờ bị tỷ tỷ trách nhẹ một câu, hắn lập tức ủ rũ, cúi đầu lí nhí không dám cãi.

Là mẹ tụi nhỏ, Tú Nương sao không hiểu lòng các con. Chúng đều ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhưng chính bà lại là người khiến cả nhà chịu khổ. Nếu không vì thân thể mình yếu ớt thế này…

Giờ con gái út đã trở về, nhìn bộ y phục nàng đang mặc: chất vải quý giá, đường kim tinh tế, lòng bà bỗng dâng lên nỗi lo lắng mơ hồ. Nhị Nha về tay không, chẳng mang theo túi đồ nào. Chẳng lẽ nàng không có y phục để thay? Mà nhà này... lại lấy đâu ra thứ xứng với thân phận hiện tại của nàng?