Chương 27

Ánh mắt nàng chậm rãi quét về phương xa, nhìn về phía ngọn núi thấp hoang vu kia.

Trên ấy không có hổ, điều đó đã chắc chắn. Nhưng… Liệu có dã thú nào khác không?

Thấy nàng đột ngột im lặng, Nhị Trụ tò mò nhìn theo ánh mắt nàng, chỉ thấy một ngọn núi trọc trơ trụi.

“Tiểu muội muội đang nhìn gì vậy?”

Chẳng lẽ nàng cũng muốn lên núi tìm trứng chim? Dẫu nơi ấy chẳng có lương thực gì mấy, nhưng vẫn có mấy tổ chim để vớt vát.

“Nhị ca, trên núi đó có lợn rừng không?”

Nàng nhớ lời Đại ca từng nói, lợn rừng hình như đáng tiền hơn gà nhiều.

Ba anh em nhà họ Hàn nghe xong, liền đồng loạt nhìn nàng bằng ánh mắt khó tả.

“Tiểu muội, nếu trên đó thật sự có lợn rừng, thì ruộng rau nhà chúng ta chẳng bị cày nát từ đời nào rồi sao?”

Đại Nha là người trả lời, giọng điệu còn xem như uyển chuyển.

Hàn Sơ Tuyết: "…"

“Đại ca vừa rồi chẳng phải nói là có thể săn được lợn rừng sao?” Chẳng lẽ lời ấy chỉ là ví dụ nói chơi?

Nhưng nếu Hàn phụ thực sự trông vào việc săn gà rừng để đổi lấy lương thực, vậy thì phải săn bao nhiêu con mới đủ nuôi cả nhà đông miệng ăn như vậy? Vừa nãy nàng đã tranh thủ hỏi sơ qua rồi, muốn ăn no một bữa, riêng Đại Trụ đã cần ba thăng gạo, mà tính ra thì cũng tương đương ba con gà. Hàn phụ cũng không thể ít hơn. Đại tỷ, nhị ca, nương... Cộng lại ít nhất cũng phải bốn con nữa.

Dùng ngón tay tính tới tính lui, Hàn Sơ Tuyết thầm “đổ mồ hôi” thay cho đám gà rừng trong núi. Một ngày ít nhất phải mười con gà! Đám gà đó không biết phải nỗ lực sinh sôi cỡ nào mới đủ chu cấp cho cái miệng nhà họ Hàn ăn uống no nê mỗi ngày!

Nghe nàng hỏi, Đại Trụ cười to: “Tiểu muội, bọn ta đâu có nói tới cái ngọn núi hoang bé tẹo kia! Là núi Nguyên Bảo cơ, phải băng qua núi nhỏ rồi đi thêm mấy dặm đường nữa mới tới!”

Hàn Sơ Tuyết lập tức cảm thấy bản thân đúng là đang tự đùa giỡn với trời đất.

Thấy vẻ mặt nàng ngẩn ra, Nhị Trụ bật cười khúc khích, lấy tay che miệng lại.

Đại Nha vừa nhịn cười, vừa từ tốn giải thích: “Tiểu muội, núi hoang gần nhà chúng ta chỉ có mấy tổ chim thôi, đâu có dã thú gì đáng kể. Còn núi Nguyên Bảo kia kìa, cách đây vài dặm đường, là ngọn núi lớn mà mấy thôn đều dùng chung. Nghe nói, không chỉ có lợn rừng, mà đến cả thú dữ cũng từng xuất hiện.”

Thì ra cái núi mà bọn họ nói đến chẳng phải ở gần nhà họ Hàn, mà là cách đây một quãng dài mấy dặm. Người trong thôn Hạ Đường gọi ngọn núi ấy là núi Nguyên Bảo, vì từ xa nhìn lại, dáng núi uốn lượn như một thỏi vàng lớn. Ngọn núi ấy trải dài hàng trăm dặm, người dân từ khắp mấy thôn lân cận đều đổ về đây săn bắn, hái thuốc lúc nông nhàn. Đối với bọn họ, nó chẳng khác gì bảo khố sống, cái tên “Nguyên Bảo” cũng truyền tụng từ đời này qua đời khác.

Sau khi đã hiểu rõ mọi chuyện, Hàn Sơ Tuyết thầm lau mồ hôi, rồi liếc mắt nhìn về phía con lừa đang thong dong đứng gặm cỏ.