Lừa ở thôn quê vốn là tài sản quý giá, huống hồ con lừa này vừa nhìn đã biết thân thể rắn chắc, lực lưỡng, hai huynh đệ ánh mắt sáng rực như nhìn thấy của báu.
Hàn Sơ Tuyết bật cười: “Đúng rồi, là sư phụ bảo ta cưỡi về đó, ta gọi nó là A Linh.”
Con Linh Lừa về sau còn phải sống chung với cả nhà, đương nhiên nàng phải tranh thủ giới thiệu một chút, kẻo người nhà không biết mà đuổi đi.
Thảo nào cô tiểu muội nhỏ nhắn thế kia mà lại có thể đi đường suốt mười ngày về tới nhà — hóa ra là có Linh Lừa cưỡi!
Đại Trụ, Nhị Trụ rất tự giác diễn giải hợp tình hợp lý, càng nhìn con Linh Lừaàng thấy thuận mắt.
Xác nhận đây đúng là "ngựa chiến" của muội mình, Đại Trụ không kìm được, đi một vòng quanh con Linh Lừa, tấm tắc: “Tiểu muội, con lừa của muội đúng là rắn rỏi thật đấy!”
Ai là lừa chứ? Ta là tổ tông của loài lừa đấy nhé!
Con Linh Lừa tức đến phì phì, khạc mạnh một hơi, vung đuôi định quật cho Đại Trụ một cái dằn mặt.
Hàn Sơ Tuyết phản ứng cực nhanh, lập tức kéo Đại Trụ ra xa.
Bốp! Một tiếng vang giòn giã, cái cột gỗ to bằng cánh tay gần đó lập tức gãy làm đôi.
“OA!”
Đại Trụ, Nhị Trụ kinh hãi đến mức suýt rớt cả cằm.
Thì ra không chỉ tiểu muội lợi hại, ngay cả con lừa của muội ấy cũng chẳng phải hạng tầm thường!
Hàn Sơ Tuyết nghiến răng, lạnh lùng lườm con Linh Lừa suýt gây họa: “Có lần sau nữa, ta sẽ cắt đuôi ngươi!”
Con Linh Lừa run lẩy bẩy, ngoan ngoãn cúi đầu, vẻ mặt vừa ủ rũ vừa tủi thân.
Nó đâu có cố ý đâu... Chỉ là nhất thời quên mất giờ đang ở giữa một đám phàm nhân yếu đuối thôi mà.
Hai huynh đệ nhà họ Hàn sau khi hoàn hồn lại, không những không sợ hãi mà còn cực kỳ phấn khích.
“Tiểu muội, con lừa của muội lợi hại y chang muội vậy!”
Hàn Sơ Tuyết: "…"
Câu sau có thể bỏ đi được không?
Chuyện này... Không nên bàn sâu.
“Đại ca, nhị ca, ta mới trở về chưa lâu, còn chưa rõ tình hình trong nhà. Hai huynh kể cho ta nghe một chút được không?”
Yêu cầu hợp tình hợp lý, hai vị ca ca đương nhiên không từ chối. Nhị Trụ tính tình hoạt bát nên nói nhiều nhất, Đại Trụ thì không tranh lời, chỉ thỉnh thoảng chen vào bổ sung những chỗ mơ hồ hay thiếu sót.
Nhờ vào lời kể của hai người, Hàn Sơ Tuyết cuối cùng cũng dần nắm được sơ lược tình hình trong nhà và thân thích kiếp này.
Đừng thấy hiện tại nhà họ Hàn chỉ có năm miệng ăn mà lầm tưởng, chứ tổ tông nhà này ở thôn Hạ Đường cũng là một đại tộc có tiếng. Tính từ đời Thái gia gia trở đi, bốn đời đã sinh sôi thành mấy chục người, trải rộng khắp cả thôn.
Thái gia gia cùng Thái nãi nãi đã quy tiên từ lâu, trưởng bối lớn tuổi nhất bây giờ là Đại Bá gia – anh ruột của tổ phụ Hàn Sơ Tuyết. Có điều, do các chi trong nhà đã phân ra từ trước, nên việc trong nhà phần lớn là do gia gia nàng tự mình định đoạt, hiếm khi phải nhờ đến người các chi khác, trừ khi có việc hệ trọng.