Cái chân của Hàn phụ, tuy không ai nói ra, nhưng mấy tháng dưỡng thương rồi vẫn phải chống gậy mới đi được, trong lòng mọi người đều canh cánh lo âu. Nhỡ đâu thật sự để lại tật thì biết phải làm sao?
Giờ thì hay rồi, nữ nhi út vừa về đến nhà đã nói có thể chữa khỏi. Đối với cả nhà họ Hàn – những người lo lắng đến "bạc tóc" mà lại chẳng còn tiền mời lang trung – thì lời này chẳng khác nào ơn trời tái sinh. Còn chuyện Hàn Sơ Tuyết bảo bản thân chưa học thành thạo? Cả nhà gạt phắt đi, chẳng ai quá để tâm. Chưa học thành thạo thì sao? Miễn là chữa được cái chân cho cha là được rồi!
“Nhị Nha, giờ chúng ta làm gì trước?” Tú Nương xúc động đến đỏ hoe cả mắt.
Đại Nha cũng vội hỏi theo: “Đúng đó, muội muội, có cần chuẩn bị nước nóng hay gì không? Lần trước Hoàng lang trung đến trị thương cho cha, tỷ còn giúp đun nước đấy.”
Hàn Sơ Tuyết mỉm cười trấn an: “Đừng vội, cứ để muội lo.”
Nói rồi, nàng quay sang hai huynh: “Ca ca, hai huynh đỡ cha về giường giúp ta. Lần trị liệu này xong, trước khi khỏi hẳn, cha không được đặt chân xuống đất. Phải nằm yên tịnh dưỡng.”
“Được thôi!” Đại Trụ và Nhị Trụ nghe lời răm rắp.
Vừa muốn chân cha sớm lành, vừa nhớ đến lời hứa dạy võ trước đó, hai huynh đệ liền ngoan ngoãn đỡ Hàn phụ – người đang mừng đến ngẩn ngơ – về phòng bên trái.
Hàn Sơ Tuyết lần này về nhà vốn đã thần bí không nói rõ, lại còn ra tay cứu mạng Tú Nương, nên cả nhà đều tin nàng tuyệt đối. Không ai nhớ ra rằng Nhị Nha này mới chỉ mười tuổi, còn chuyện có thật sự chữa được bệnh hay không… Thì chẳng ai thắc mắc.
Phòng Hàn phụ đơn sơ đến đáng thương: Chỉ có cái giường gỗ, hai rương nhỏ, một tủ cũ và một bàn trà nhỏ. Nghèo khó, hiển lộ chẳng chút che đậy.
Sau khi đỡ cha nằm yên trên giường, hai huynh đệ tự giác lùi ra, để Hàn Sơ Tuyết thuận tiện bắt mạch trị liệu, chẳng cần nàng phải lên tiếng.
Nàng bước tới mép giường, ngồi xuống, khẽ đưa tay thăm vết thương. Cả nhà chỉ thấy nàng sờ nắn xương cốt thật chuyên chú, rồi bất ngờ cong ngón tay mảnh khảnh như cọng hành, nhẹ nhàng gõ một cái lên chỗ bị thương.
Tú Nương thấy vậy liền nhớ tới chuyện lần trước, định mở lời: “Nhị Nha, có cần…”
Chưa dứt câu, thì một tiếng “Rắc!” – một tiếng gãy xương giòn tan vang lên, kéo theo tiếng “Ối!” thảm thiết từ Hàn phụ khiến ai nấy đều giật mình kinh hãi.
Tú Nương sợ đến mức nuốt ngược lời đang nói, vội nhào đến: “Cha sấp nhỏ, chàng sao rồi?”
Hàn phụ mồ hôi túa ra, môi mím chặt, mặt tái mét. Nhìn cũng biết đau đến thấu tim gan!
Tú Nương vội lau mồ hôi cho ông, run giọng hỏi: “Nhị Nha, chân cha con… Bị sao vậy?”