Chương 11

Tự giễu trong lòng một chút, Hàn Sơ Tuyết thầm vận linh lực vào lòng bàn tay trái đang đỡ eo, tay phải thuận thế đẩy vai Tú Nương, nhẹ nhàng nâng bà đứng vững dậy.

"Nương, người không sao chứ?" Nàng khẽ hỏi.

Tú Nương còn chưa kịp hoàn hồn, chỉ ngơ ngác lắc đầu.

Lúc này, ba huynh đệ mới vội vã chạy tới vây quanh. Đại Nha kéo nương lo lắng xem có bị va chạm hay không, chủ yếu là xem bà có bị dọa sợ không. Đại Trụ và Nhị Trụ thì chạy tới trước mặt Hàn Sơ Tuyết.

"Tiểu muội, muội vừa rồi... Chạy nhanh thật đấy!" Đại Trụ có chút nghẹn ngào.

Nhị Trụ thì kích động đến độ mắt sáng rỡ, nắm lấy tay nàng hỏi dồn:

"Tiểu muội, muội có luyện võ công phải không?!"

Hắn nhớ rõ Dư lão đầu từng kể chuyện: Mấy đạo sĩ vân du hay hành tăng lãng khách mới là các tuyệt thế cao thủ ẩn danh. Mà người nhận nuôi tiểu muội lại đúng là đạo sĩ vân du... Vậy chẳng phải muội muội nhà mình thật sự đã luyện qua võ công rồi sao?

Hàn Sơ Tuyết trầm ngâm một thoáng, rồi khẽ gật đầu: "Muội có học qua đôi chút."

Dù sao nàng là người tu tiên, không tiện để lộ quá nhiều. Nhận là học võ thì về sau cũng dễ giải thích những hành động khác thường, người nhà cũng sẽ không coi nàng là tiểu cô nương yếu ớt, sau này hành sự càng thuận lợi.

Nghe nàng thừa nhận, Mắt Nhị Trụ liền sáng như sao: "Vậy tiểu muội có thể dạy Nhị ca không?"

“Oa ha ha, nếu ta cũng có thể trở thành cao thủ như trong mấy chuyện Dư lão đầu kể, không chừng Nhị Cẩu Tử với đám kia tức chết luôn ấy chứ!”

Tâm tư của tiểu nam hài kỳ thực chẳng khó đoán, huống hồ Nhị Trụ còn viết hết cả lên mặt. Hàn Sơ Tuyết nhìn mà buồn cười, khẽ bảo:

"Dạy Nhị ca thì không khó, nhưng Nhị ca à, luyện võ là để cường thân kiện thể, bảo vệ người thân, không phải để đệ hung hăng ra oai bắt nạt người khác đâu đấy."

Nghe nàng bằng lòng dạy, Nhị Trụ liền vỗ bộ ngực nhỏ bé không mấy chắc thịt của mình, trịnh trọng hứa: "Tiểu muội cứ yên tâm, Nhị ca ta hiểu! Nhất định sẽ không lấy võ công ra bắt nạt ai đâu!"

Hàn Sơ Tuyết gật đầu hài lòng, rồi quay sang thấy Đại ca cũng đang trông mong nhìn mình, liền mỉm cười: "Lát nữa Đại ca cũng học cùng luôn nhé."

"Ta... Ta cũng học được sao?" Đại Trụ nghe vậy liền xúc động đến mức lắp bắp. Nếu hắn học được võ công, vậy chẳng phải sau này có thể thay phụ thân lên núi săn dã vật sao? Như thế phụ thân sẽ không còn phải mạo hiểm mỗi lần đi rừng nữa.

Hàn Sơ Tuyết chắc nịch gật đầu: "Đương nhiên có thể. Đợi lát nữa rảnh, muội sẽ dạy cho hai huynh."

Nhưng lúc này, nàng còn có việc quan trọng hơn cần làm.

Bỏ lại hai vị ca ca vẫn đang hưng phấn, Hàn Sơ Tuyết bước đến bên Hàn phụ, người đang cúi đầu ủ rũ.

"Cha, cái chân này... Người thật không muốn giữ nữa sao?"