Dưới chân một ngọn đồi thấp là một căn nhà tranh cũ kỹ, tường đất lởm chởm, rào tre xiêu vẹo. Hàn Sơ Tuyết đứng lặng trước cánh cổng tre đan, ánh mắt ngơ ngẩn nhìn quang cảnh trước mặt.
Đây là... Nhà tranh, vách đất, rào tre như trong truyền thuyết sao?
“Này, ngươi chắc chắn không tìm nhầm chỗ đấy chứ?”
Hàn Sơ Tuyết liếc xéo sinh vật vừa lên tiếng, nhàn nhạt nói: “Ngươi nghĩ thuật Huyết Mạch Khiên Dẫn cũng có thể sai sót sao?”
Là một trong những bí thuật trấn sơn của Vân Vụ Sơn, độ chính xác gần như tuyệt đối. Trừ phi người thi triển chưa thuần thục... Mà điều ấy lại càng không thể xảy ra. Dù sao, toàn bộ linh thú trong Vân Vụ Sơn đều biết rõ, tiểu cô nãi nãi này cái gì cũng dở, duy chỉ có mấy trò chỉnh đốn linh thú là giỏi nhất.
“Vậy... Gõ cửa?”
“Ừ, gõ đi.”
Hàn Sơ Tuyết gật đầu, vẻ mặt bình thản. Dù là nhà nghèo hay sang, con không chê mẹ xấu, đã tới rồi thì phải vào. Có điều, trước khi nhận thân vẫn nên giữ chút lễ nghi, chưa mời mà bước vào thì thật không phải phép.
Nói thì nói vậy, tay nàng vừa giơ lên định gõ cửa lại chợt khựng lại, mắt liếc về cánh cửa tre đơn sơ. Loại cửa thế này… Liệu có gõ được không? Hay là nên gọi cửa?
Chưa kịp nghĩ xong, kẻ được nàng cho phép đã chủ động ra tay.
“RẦM!”
Cánh cửa tre không chịu nổi một cú tiếp xúc quá "nhiệt tình", phát ra âm thanh rền vang rồi... Đổ sầm xuống đất.
Hàn Sơ Tuyết cúi đầu nhìn cái móng to vừa gây họa, còn chưa kịp rụt về. Giọng nàng lạnh lẽo: “Ngươi làm cái gì vậy?”
“Thì... Gõ cửa chứ làm gì!”
“Có ai dùng móng để gõ cửa không hả?”
Kẻ nọ cụp tai, rụt cổ, ra vẻ ấm ức. Nó vốn dĩ đâu phải người đâu mà biết mấy chuyện nhân gian này.
Tiếng đổ cửa vang xa, chẳng mấy chốc, một phụ nhân hớt hải chạy ra từ trong nhà. Hiển nhiên là bị dọa đến giật mình.
Người ấy chừng ba mươi tuổi, khăn đen quấn đầu, áo vải thô, váy ngắn buộc ngang lưng, dưới mặc quần dài, chân đi giày cỏ - dáng vẻ điển hình của một phụ nữ nông thôn chất phác.
Trong lúc Hàn Sơ Tuyết còn đang đánh giá, phụ nhân nọ cũng đã trông rõ kẻ “phá cửa”.
Cô nương kia dáng người yểu điệu, lông mày thanh mảnh, mũi cao thon thả, môi đỏ da trắng, rõ ràng là một tiểu mỹ nhân. Bên cạnh lại có một... Con lừa to như trâu mộng.
Không sai. Đúng là một con lừa, nhưng tuyệt đối không phải lừa thường! Nó chính là Linh Lừa – linh thú oai phong của Vân Vụ Sơn, chỉ là... Hơi giống lừa thường mà thôi. Tất nhiên, cái gọi là “hơi giống” ấy là do Linh Lừa tự đánh giá, còn thật ra giống tới mức nào thì cứ tìm một con lừa bình thường ra đối chiếu sẽ biết.