Chương 45

Cô ấy đứng nguyên tại chỗ húp sụp soạt ăn hết hơn nửa bát mì, mới được Minh Thanh Hoan nhắc nhở đi ra ngoài tìm chỗ ngồi ăn.

"Chị chủ, món mì chị làm ngon quá!"

Vừa ngồi xuống Chu Dao Dao vẫn không quên lớn tiếng khen thêm một câu, khen xong cúi đầu húp một ngụm nước dùng, phát hiện ngay cả nước dùng cũng đặc biệt tươi ngon.

Cô ấy uống hết nước dùng, trên mặt lộ ra vẻ thỏa mãn, vừa tiếp tục gắp mì vừa cảm thán mình thật quá thông minh, lại tìm được cho mình một công việc tốt như vậy.

"Tiểu Bát, á nhây, Tiểu Bát, ăn!"

Chu Dao Dao đang ăn mì, bên tai đột nhiên vang lên tiếng nói, nếu là lúc khác, con sáo biết nói chắc chắn sẽ khiến cô ấy cảm thấy rất thú vị, nhưng lúc này cô ấy chỉ ngạc nhiên hai giây rồi xua tay nói: "Đi chỗ khác chơi đi, đừng để lông rơi vào bát của tao."

Đối với cô ấy mà nói, so với con sáo biết nói thì lúc này bát mì vẫn thơm hơn.

Mì ăn liền bán ở siêu thị thì không nói làm gì, ngay cả mì bán ở nhiều cửa hàng ăn sáng bây giờ đều là do máy ép ra, hương vị không ngon bằng mì làm thủ công.

Mì của Minh Thanh Hoan không chỉ là làm thủ công, mà còn làm rất tỉ mỉ, sợi mì không chỉ thơm mùi lúa mì, ăn vào còn trơn tuột, dai ngon, đặc biệt là ăn kèm với thịt băm, càng ăn càng thấy ngon.

Chu Dao Dao không muốn để ý đến con sáo, nhưng con sáo đã để mắt đến bát mì của cô ấy, thừa dịp cô ấy không để ý lập tức trộm một sợi mì trên đũa của cô ấy, bay về l*иg ăn.

Cô ấy phản ứng lại, lập tức lớn tiếng mách: "Chị chủ, con sáo nhà chị cướp mì của em!"

Minh Thanh Hoan trong bếp nghe thấy tiếng, tay vẫn làm việc không ngừng, giọng nói lại hơi mang ý cảnh cáo: "Tiểu Bát."

Con sáo nghe vậy, vốn còn muốn cướp thêm lần nữa, lập tức ngoan ngoãn lại, rúc vào trong l*иg giả vờ ngoan ngoãn.

Chu Dao Dao mách xong thấy nó ngoan ngoãn lại, cũng không thèm để ý đến việc nó vừa cướp một sợi mì trên đũa của mình, tiếp tục cúi xuống ăn hết chỗ mì còn lại trong bát.

Đến khi giọt nước dùng cuối cùng cũng được húp sạch, cô ấy quệt miệng, chỉ cảm thấy chưa bao giờ được ăn bữa sáng nào thỏa mãn đến vậy.

Mang bát vào bếp, cô ấy còn không ngừng khen: "Chị chủ, mì là do chị tự cán ạ? Ngon quá, rất dai, không giống như mì mẹ em nấu, lần nào cũng nấu nhão nhoét như hồ."

"Em thích ăn là tốt rồi." Điều khiến đầu bếp vui nhất chính là thực khách ăn ngon miệng, Minh Thanh Hoan nói xong mới hỏi: "Em nói phải xin nghỉ việc trước mà, sao hôm nay đã đến rồi?"