Chương 3

"Mời quý khách tự nhiên tham quan, có cần gì cứ nói với tôi."

Tô Kiều Kiều lắc đầu: "Không, ta không phải đến mua đồ..."

Nói được nửa chừng, cô ta chợt nhận ra bây giờ không phải lúc trò chuyện, vội vàng xoay người định rút lui, nhưng tiếng hô hoán phía sau khiến cô ta sợ đến không dám cử động, sắc mặt tái nhợt.

"Nhanh lên, lục soát kỹ cho ta, tường ngõ cụt cao như vậy, cô không thể trốn được."

"Chú ý người phụ nữ mặc áo dài, cô ta chắc chắn là Thâm Hải."

Tiêu Nguyên Nguyên dụi dụi tai, kỳ lạ, hình như cô nghe thấy tiếng nói vọng từ sau tường. Cách âm tệ đến thế sao?

Ánh mắt lại quay về phía mỹ nhân trong bộ áo dài, Tiêu Nguyên Nguyên không khỏi đoán già đoán non, chẳng lẽ gặp phải kẻ biếи ŧɦái rình rập?

Tiêu Nguyên Nguyên nghiêm mặt, lấy điện thoại ra: "Chị ơi, chị có cần giúp đỡ không? Em có thể gọi cảnh sát."

Mỹ nhân trong bộ áo dài vội vàng lắc đầu từ chối, giọng điệu càng thêm hoảng sợ: "Không! Không thể gọi cảnh sát!"

Tô Kiều Kiều kinh ngạc nhìn ra ngoài cửa giả, lại cúi đầu nhìn đôi chân mình đang đứng trên ngưỡng cửa. Rốt cuộc là chuyện gì?

Khoảng cách giữa hai bên chỉ có nửa mét, nhưng bọn họ lại như người mù vậy, hoàn toàn không thấy được sự tồn tại của cô ta.

Tiêu Nguyên Nguyên thấy cô ta đứng trước cửa vừa ngó nghiêng vừa vẫy tay, hành động kỳ quặc không biết đang làm gì, vừa định mở miệng hỏi han thì mỹ nhân trong bộ áo dài đột ngột xoay người.

"Cô là người nước Z phải không?"

Tiêu Nguyên Nguyên ngẩn người một lúc rồi thật thà gật đầu. "Vâng, đúng vậy."

Vừa dứt lời, cô nhận thấy rõ ràng mỹ nhân trong bộ áo dài thở phào nhẹ nhõm, rồi vội vã bước đến quầy.

"Tôi có thể gửi đồ ở đây được không? Vài ngày nữa sẽ quay lại lấy."

Mỹ nhân trong bộ áo dài ngước nhìn với ánh mắt hy vọng, Tiêu Nguyên Nguyên cụp mắt nhìn chiếc hộp sắt, nở nụ cười lịch sự.

"Xin lỗi, tiệm tạp hóa tạm thời không..."

"Đây là thù lao."

"Dịch vụ gửi đồ vẫn có, nhưng quý cô cần để lại họ tên, số điện thoại và thời gian nhận đồ."

Mỹ nhân trong bộ áo dài tháo chiếc vòng vàng trơn trên tay đẩy về phía trước, Tiêu Nguyên Nguyên lập tức đổi giọng, âm điệu ngân nga như phát thanh viên chuyên nghiệp.

Chiếc vòng tuy kiểu dáng đơn giản nhưng lại là kim loại quý, khiến cô không khỏi động lòng.

Tuy vậy động lòng quy động lòng, Tiêu Nguyên Nguyên vẫn giữ lại một phần cảnh giác, lo sợ mỹ nhân trong bộ áo dài có ý đồ xấu, nhét thứ gì bất hợp pháp vào đây thì tiệm tạp hóa không đóng cửa cũng phải đóng cửa thật.