Thi công chức thất bại không tìm được việc làm, Tiêu Nguyên Nguyên lủi thủi quay về quê nhà mở một tiệm tạp hóa nhỏ. Họ hàng không chấp nhận, hàng xóm cười chê, cô cứ ngỡ cuộc đời mình sẽ mãi như vậy, …
Thi công chức thất bại không tìm được việc làm, Tiêu Nguyên Nguyên lủi thủi quay về quê nhà mở một tiệm tạp hóa nhỏ.
Họ hàng không chấp nhận, hàng xóm cười chê, cô cứ ngỡ cuộc đời mình sẽ mãi như vậy, cho đến khi những vị khách kỳ quái lần lượt ghé thăm.
Tiểu thư danh giá thời Dân Quốc Tô Kiều Kiều: "Chị có đầu Bạch Lạp không? Em có thể đổi bằng thỏi vàng, cả tranh cổ hoặc đồ cổ cũng được."
Thái tử bị phế truất Long Ngạo Thiên: "Ta cho ngươi rương châu châu báu này để đổi lấy thuốc cầm máu."
Công chúa thế giới kỳ ảo Alice: "Đồ ăn ở đây ngon quá, công thức nấu ăn ở đây bán bao nhiêu? Một túi hồng ngọc có đổi được không?"
Mỹ nhân tận thế Mạnh Điềm Điềm: "Chị ơi, chị có thu mua tinh hạch xác sống không? Em muốn đổi lấy hạt giống lương thực và phân bón."
Khoan đã! Chẳng phải đây toàn là những nữ phụ thảm thương trong những cuốn tiểu thuyết cô từng đọc sao?
[Đinh! Chào mừng bạn tham gia hệ thống giao dịch đa thế giới]
Thì ra là tiệm tạp hóa của cô được liên kết với hệ thống giao dịch vạn giới, có thể kết nối với các thế giới tiểu thuyết!
Nhờ những món hàng thường ngày mà tiệm tạp hóa ngày càng phát đạt, vàng thỏi cổ vật, ngọc bích phỉ thúy kiếm được không thiếu, Tiêu Nguyên Nguyên dễ dàng thực hiện được giấc mơ thu nhập hàng tỷ mỗi ngày, những nữ phụ thảm thương cũng nhờ đó mà thay đổi vận mệnh, xoay chuyển cuộc đời.
Cho đến một ngày nọ, khi vị đạo diễn trẻ khó tính và gã thiếu gia kiêu ngạo lần lượt ghé cửa. Tiêu Nguyên Nguyên chợt giật mình nhận ra, hóa ra bản thân cô cũng là một nữ phụ bị bỏ đi trong một cuốn tiểu thuyết nào đó.
Nắm chắc cốt truyện trong tay, Tiêu Nguyên Nguyên chẳng hề lo lắng. Cô cứ thế đầu tư làm ăn, thư thả điều hành cửa hàng, thảnh thơi nằm dài ngắm diễn biến tình tiết và hóng chuyện tình cảm và tận hưởng cuộc sống nhẹ nhàng vui vẻ.
Hàng xóm không rõ thực hư: "Không phải chứ, mở tiệm tạp hóa mà cũng có thể giàu nứt đố đổ vách như vậy sao?"
Văn án thú vị đấy.