Chương 4: Kỳ Quặc Thật!

Ngẫm lại mười tám năm cuộc đời của người này, Tô Bình không khỏi cảm thán: chẳng làm được việc gì ra hồn, lại còn đắc tội với người duy nhất có “chỗ dựa lớn” trong nhà chính là cô em gái này. Khi nhỏ thì nghịch ngợm, ngày nào cũng bày trò chọc phá, khi thì bỏ sâu róm vào hộp cơm, khi thì nửa đêm hóa ma hù dọa, khiến cô bé bị ám ảnh suốt thời thơ ấu.

Còn bây giờ, “chỗ dựa lớn” ấy đã biến thành kẻ thù, cô em cũng không phải dạng hiền lành, ngược lại còn khiến anh sống trong ác mộng suốt tuổi trưởng thành.

Tô Bình thở dài, nghĩ có lẽ phải tìm cơ hội làm hòa với cô em này thôi. Nếu cứ để cô ta bày trò hù dọa như thế mãi, thì sớm muộn anh cũng mắc chứng thần kinh suy nhược mất.

Sau khi thu dọn qua loa, anh xỏ dép lê xuống lầu.

“Con xuống trễ quá đấy, cháo nguội rồi, mau ăn đi.”

Mẹ anh, Lý Thanh Như, dịu dàng nói. Bà trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, dáng vẻ ôn hòa hiền hậu.

Trên bàn ăn, Tô Lăng Nguyệt đã ngồi sẵn, bên cạnh là con mèo đen Huyễn Diễm Thú tên “Bông Tuyết”, được cô cẩn thận đặt ngay trên chiếc ghế của... Tô Bình.

Khóe miệng Tô Bình giật nhẹ, chỉ ăn bữa sáng thôi mà cũng có thể cảm nhận được sự khıêυ khí©h trong không khí.

“Con tới rồi đây.”

Anh đành đi ra phòng khách, kéo thêm một chiếc ghế khác ngồi xuống. Trên bàn là cháo trắng, bánh thịt, sữa đậu nành, bữa sáng giản dị nhưng thơm phức khiến anh thấy bụng réo cồn cào.

Tô Lăng Nguyệt liếc nhìn anh, nhướn mày. Cô cố tình để Bông Tuyết chiếm chỗ, vốn muốn chọc tức anh để anh nổi giận, cãi cọ ầm ĩ rồi bị mẹ mắng. Nhưng lạ thay hôm nay anh lại nhịn được?

Kỳ quặc thật.

Ánh mắt cô thoáng cảnh giác, thầm nghĩ: Tên này bình thường điên điên mà hôm nay yên ắng thế, chẳng lẽ lại đang âm thầm tính kế gì?

“Con ăn xong rồi, con đi học đây ạ.”

Kế hoạch khıêυ khí©h thất bại, cô cũng chẳng còn hứng nán lại, vội vàng ăn nốt mấy miếng, đứng dậy nói với mẹ.

“Chờ chút, Tiểu Nguyệt." Lý Thanh Như gọi giật lại.

“Dạ?" Tô Lăng Nguyệt quay đầu.

“Dạo này cửa hàng của anh con ế quá, chẳng có khách. Hay là con gửi tạm Bông Tuyết ở đó một thời gian, coi như giúp quảng bá cửa hàng được không?" Bà nhẹ giọng hỏi dò.

Tô Lăng Nguyệt sững lại, liếc sang anh trai đang cúi đầu húp cháo, lập tức đảo trắng mắt lên tiếng nói: “Mẹ à, từ ngày cửa hàng giao cho anh ta quản lý, doanh thu ngày một thảm hại, nguyên nhân là gì mẹ không biết sao?”