Chương 1: Xuyên Không!

“Anh, dậy đi nào.”

Hử?

Ai vừa gọi mình là “anh” vậy?

Khoan đã.

Chẳng phải mình đang ngủ một mình sao, ai đang nói chuyện thế?

Mang theo chút hoang mang, Tô Bình lập tức mở to mắt, quay đầu nhìn sang. Vừa nhìn thôi đã suýt khiến anh hồn lìa khỏi xác!

Ngay cạnh gối đầu anh, một gương mặt nữ quỷ đẫm máu đang nghiêng sang, máu rỉ ra từ thất khiếu*, khóe miệng nứt ra thành một nụ cười méo mó, hàm răng trắng lóa lạnh toát.

(*Thất khiếu: bảy lỗ thoát trên đầu gồm hai mắt, hai lỗ mũi, hai tai và miệng.)

“CMN!!”

Tô Bình run cầm cập, phản xạ vung tay tát thẳng tới.

Nhưng bàn tay lại xuyên thẳng qua gương mặt kia, đập vào chiếc gối mềm, chẳng đυ.ng phải gì cả!

Gương mặt quỷ khẽ nhếch miệng, lộ ra chiếc lưỡi đỏ rực như máu.

Tô Bình sợ đến mức chẳng kịp nghĩ ngợi, vội vàng quay đầu bỏ chạy. Nhưng trong lúc hoảng loạn, tay anh chống vào khoảng không, cả người ngã nhào khỏi giường, mặt đập mạnh xuống đất.

Đau!

Cái mũi anh như muốn gãy, đau rát đến phát hỏa.

Nhưng vừa nghĩ đến con nữ quỷ trên giường, toàn thân Tô Bình liền lạnh toát.

“Phì... ha...”

Dường như ai đó cố nín cười, nhưng cuối cùng vẫn bật ra tiếng cười khúc khích.

Tô Bình giật mình. Quỷ biết cười sao?

“Ha ha ha... Tô Bình, anh định làm em cười chết à? Mới thế mà đã sợ xanh mặt, đúng là đồ nhát gan!”

Tiếng cười vang lên từ góc phòng.

Tô Bình ngơ ngác quay đầu lại.

Ở cuối giường, một cô gái xinh xắn mặc bộ đồ ngủ hoạt hình màu cam đang đứng đó, đôi mắt sáng như sao, răng trắng như ngọc. Đúng là một tiểu mỹ nhân, chỉ tiếc là giờ cô đang ôm bụng cười nghiêng ngả chẳng còn chút hình tượng nào.

Chuyện gì đây?

Tô Bình bối rối. Rồi anh nhận ra có điều gì đó không đúng. Căn phòng này khác hẳn mọi khi.

Điều đập vào mắt anh đầu tiên là bức tường phía sau cô gái. Trên đó dán một tấm poster khổng lồ hình một con quái thú, chắc là áp phích phim.

Rõ ràng, đây không phải phòng của anh!

Tô Bình chưa bao giờ treo poster trong phòng cả.

Còn con nữ quỷ đâu rồi?

Vừa nhớ ra chuyện đó, anh lập tức quay đầu nhìn.

Trên giường trống trơn, chẳng có ai cả.

Biến mất rồi?

Anh thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Nhưng ngay lúc ấy, từ trong chăn đột nhiên lăn ra một bóng đen. Là một con mèo đen.

Nói là “nhảy ra” không bằng nói là “lăn ra”, bởi cơ thể nó tròn lủng như một quả bóng.

“Bông Tuyết, lại đây." Cô gái gọi.

Con mèo nghe thấy, liền cố sức giãy giụa lật người dậy rồi phủi phủi bộ lông đen bóng, liếc anh một cái khinh khỉnh, sau đó tao nhã bước từng bước về phía cô gái.

Có lẽ là ảo giác, nhưng Tô Bình cảm thấy mình vừa bị... một con mèo khinh bỉ.

Lúc này, anh mới nhận ra. Trên đầu con mèo có hai chiếc sừng nhọn đen sì, giữa trán lộ ra vài sợi lông đỏ rực như ngọn lửa uốn lượn.

Một dấu hỏi to đùng hiện lên trong đầu anh.

“Ong...”

Đột nhiên, cả không gian như rung chuyển.