Trong buổi tiệc cuối năm của công ty, Phó Thịnh Niên và cô thư ký của anh ta đứng sát bên nhau, hai người thì thầm điều gì đó, cô gái trẻ khúc khích cười đầy ngọt ngào.
Vừa cười, cô vừa giơ tay đấm nhẹ lên vai Phó Thịnh Niên:
“Phó tổng, anh thật là đáng ghét!”
Tôi cầm ly cocktail, đứng lặng lẽ trong góc, thất thần nhìn họ.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của tôi, Trương Dao thu lại nụ cười, chỉnh lại chiếc váy đen, rồi khoác lấy tay Phó Thịnh Niên.
Cô kéo Phó Thịnh Niên đến trước mặt tôi, hơi ngượng ngùng nhếch môi:
“Xin lỗi chị Hứa nhé, em giữ Phó tổng của nhà chị lâu quá rồi, giờ trả lại cho chị đây.”
Trương Dao đẩy Phó Thịnh Niên về phía tôi, tinh nghịch lè lưỡi:
“Chị Hứa, em với Phó tổng chỉ bàn chuyện công ty thôi, chị không giận chứ?”
“Đương nhiên là không, vợ cả thì phải có khí chất của vợ cả.”
Ngay trước mặt tôi, Phó Thịnh Niên khoác vai Trương Dao, đầy ngang nhiên, nhướng mày nhìn tôi:
“Bên ngoài đang mưa, lát nữa anh đưa Trương Dao về, em tự bắt xe về nhé.”
Tháng ba, thời tiết ở Nam Thành luôn thất thường.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn neon hắt qua màn mưa lất phất, kéo theo những tia sáng lấp lánh, khiến lòng người rối bời.
Tôi thu lại ánh mắt từ ngoài cửa sổ, dừng lại trên mu bàn tay Phó Thịnh Niên.
Ngón tay anh ta đẹp như chính con người anh, thon dài, trắng trẻo, các đốt ngón tay cân đối.
Trương Dao có làn da rất trắng, nhưng trên bờ vai trần của cô, mu bàn tay Phó Thịnh Niên còn trắng hơn, như ngọc mài, mịn màng và đầy cuốn hút.
Đôi tay này, khuôn mặt này.
Bảo sao ngày trước tôi lại chìm đắm, bằng mọi cách cũng muốn có được người đàn ông này.
02
Tôi đã theo đuổi Phó Thịnh Niên suốt chín năm trời.
Từ năm mười sáu tuổi đến hai mươi lăm tuổi, anh ấy là cả thanh xuân của tôi.
Lúc say mê anh ấy nhất, chỉ cần một câu nói của Phó Thịnh Niên, tôi sẵn sàng ngồi máy bay mười tiếng từ nước ngoài về để ở bên anh.
Tay trái cầm hoa, tay phải xách bữa sáng, tôi gõ cửa căn hộ của Phó Thịnh Niên.
“Phó Thịnh Niên, chào buổi sáng!”
“Trời ạ, sao em lại ở đây?!”
Phó Thịnh Niên mở to mắt đầy kinh ngạc.
Anh mặc một chiếc áo khoác đen, tóc tai bù xù, trên tay còn cầm túi hành lý, trông như sắp đi xa.
Tôi nhét bó hoa vào tay anh:
“Không phải anh bảo em về sao?”
Tối qua, Phó Thịnh Niên gọi cho tôi suốt ba tiếng đồng hồ.
Chắc là anh uống say, giọng khàn khàn, nũng nịu như trẻ con:
“Hứa Du Nhiên, giá mà em ở bên anh thì tốt biết mấy.”
“Anh nhớ em quá.”
“Về với anh được không?”
Chúng tôi quen nhau đã lâu, đây là lần đầu tiên Phó Thịnh Niên nói anh nhớ tôi.
Qua điện thoại, tim tôi đập thình thịch, vang đến chói tai.
Sau khi cúp máy, tôi vui sướиɠ đến mức lập tức thu dọn hành lý, mua vé máy bay sớm nhất để về nước.
Trên máy bay, tôi không chợp mắt dù chỉ một giây.
Nhắm mắt lại, trong đầu chỉ toàn là khuôn mặt điển trai của Phó Thịnh Niên.
Anh đang buồn.
Anh nói anh nhớ tôi.