"Mẹ ơi!"
Vương Kiến Vũ hét lên thảm thiết, cả người ngã ngửa ra sau, đυ.ng phải một vật cứng ngắc. Gã quay đầu lại nhìn, đó cũng là một cái xác cháy đen, nhìn trái nhìn phải, phát hiện năm cái xác cháy không biết đã vây quanh gã từ bao giờ, quây gã vào giữa. Vương Kiến Vũ sợ đến bay cả hồn vía, mắt trợn ngược, lăn đùng ra ngất xỉu ngay tại chỗ.
Nhưng năm cái xác cháy không hề buông tha gã. Giây tiếp theo, vòng vây bùng lên ngọn lửa hừng hực. Vương Kiến Vũ đau đớn tỉnh lại, cảm giác toàn thân như đang bị thiêu đốt. Gã đưa hai tay ra, thấy cánh tay mình bị nung đến da bong thịt tróc, chẳng mấy chốc sẽ biến thành than cốc.
"Xin lỗi, xin lỗi các vị đại gia, tôi sai rồi, tôi không nên nói xấu các vị! Đại sư đâu? Đại sư ơi, mau cứu tôi với!"
Trong lúc thập tử nhất sinh, Vương Kiến Vũ liều mạng gào thét.
"Đi!"
Vu Thường mở vòi nước, tay vốc một nắm, tùy tiện tát về phía bọn chúng. Năm bóng ma đang tụ tập kia lập tức tản ra, chạy hết ra phía cửa. Ngọn lửa trên mặt đất cũng tắt ngấm, chỉ còn lại một mình Vương Kiến Vũ nằm đó gào khóc thảm thiết.
"Á! Đau chết mất! Các vị tổ tông tha cho tôi đi! Sau này năm nào tôi cũng cúng kiếng cho các vị, tôi..."
Đang kêu gào, Vương Kiến Vũ bỗng im bặt. Gã chợt nhận ra mọi thứ xung quanh đã trở lại bình thường, liền đứng dậy kiểm tra tay chân, phát hiện mình chẳng hề hấn gì, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: "Phù, đại sư, may mà có cô ở đây, nếu không tôi tiêu đời rồi. Cô đúng là ân nhân cứu mạng của tôi!"
Vu Thường không để ý đến gã. Vương Kiến Vũ lại chạy ra cửa ngó nghiêng mấy cái xác cháy kia. Có lẽ vì kiêng dè sức mạnh của Vu Thường, năm hồn ma này không dám manh động nữa. Vương Kiến Vũ đắc ý nói: "Hừ, mấy thằng ranh con, không phải chỉ mắng chúng mày vài câu thôi sao, còn định phóng hỏa đốt chết ông nội mày à? Giờ thì sao? Không dám ho he nữa chứ gì! Hừ, ông cứ chửi đấy! Lũ súc sinh, lũ súc sinh!"
Chửi xong, gã lập tức rón rén chạy về nấp sau lưng Vu Thường, bộ dạng nịnh nọt: "Đại sư, tôi chửi bọn chúng như vậy không sao chứ?"
Vu Thường gật đầu: "Có tôi ở đây, chúng không dám làm càn."
Vương Kiến Vũ vỗ ngực: "Vừa rồi sợ chết khϊếp, không ngờ bọn ma quỷ này lòng báo thù mạnh thật, càng không ngờ chúng lại có cả pháp lực."
"Chính xác mà nói, đó là oán lực." Vu Thường đính chính: "Là một luồng sức mạnh hình thành từ oán niệm của vong hồn. Người chết nếu còn oán niệm thì sẽ hóa thành quỷ, oán niệm càng mạnh, oán lực càng lớn."
"Kể từ khi anh mua lại cửa hàng này, tất cả những chuyện quái gở trong quán và chuyện xui xẻo của gia đình anh đều là do tác động của oán lực."
"Hầy, tôi đoán ngay là thế mà!" Vương Kiến Vũ hậm hực nói: “Tôi vốn đang thuận buồm xuôi gió, giờ thì nhà tan cửa nát, tôi biết ngay là do bọn chúng giở trò! Ở đây có sáu con ma, oán lực mạnh cỡ nào chứ. Hồi đó tôi đúng là tự tin thái quá, dám tiếp quản cái quán này. Haiz, ngàn vạn lần không nên bỏ ngoài tai lời khuyên của người khác..."
"Kẻ gây ra bất hạnh cho anh là năm con quỷ trong quán." Vu Thường ngắt lời gã: “Nhϊếp Thanh Phong không hề làm hại người vô tội, từ đầu đến cuối cậu ấy chỉ muốn báo thù thôi."
Vương Kiến Vũ dang hai tay: "Nhưng cậu ta dùng oán lực nhốt năm con quỷ này ở đây, khiến chúng cứ mãi ám hại cửa hàng của tôi, thế chẳng phải cũng gián tiếp hại tôi sao? Tôi thật không hiểu nổi, rõ ràng bọn chúng có tận năm người, đông hơn hẳn, cùng là ma với nhau, sao năm đứa này không hợp sức lại đánh bại Nhϊếp Thanh Phong?"
"Oán lực của chúng thấp hơn Nhϊếp Thanh Phong." Vu Thường giải thích: “Nhϊếp Thanh Phong đã làm ma bốn năm, còn bọn chúng mới chỉ ba năm. Làm ma càng lâu năm, oán lực càng mạnh."
"Hiểu rồi." Vương Kiến Vũ gật gù: “Hóa ra làm ma cũng phải luận vai vế, giống như học sinh tiểu học vậy, lớp ba không đánh lại lớp bốn. Ây dà, tóm lại mấy chuyện này chẳng liên quan gì đến tôi, ân oán của chúng, tôi không quan tâm. Tôi chỉ muốn cuộc sống trở lại bình yên thôi. Đại sư, cô giúp tôi được không? Giá cả cô cứ ra, miễn là trong khả năng tôi sẽ trả đủ!"
"Đương nhiên."
Vu Thường phất tay ra hiệu cho Vương Kiến Vũ tránh sang một bên, sau đó cô giật tấm rèm cửa màu vàng xuống, lấy một chai rượu vang thượng hạng, bật nắp, vung vẩy chai rượu, dùng rượu tát lên tấm rèm một dòng chú văn nguệch ngoạc.
Dòng chú văn màu đỏ tím in lên tấm rèm vàng, khiến nó trông như một lá bùa khổng lồ. Vu Thường vung tay ném ra, tấm rèm bay thẳng ra cửa, bao trọn lấy năm cái xác cháy, bên trong lập tức vang lên tiếng la hét thảm thiết khản đặc.
Vu Thường chớp mắt, một tia kim quang lóe lên trong đáy mắt, tấm rèm tức thì bốc cháy dữ dội, thiêu rụi năm cái xác cháy bên trong sạch sành sanh, như thể chúng chưa từng tồn tại.
"Bọn chúng... bọn chúng đi đâu rồi?" Vương Kiến Vũ run rẩy hỏi.
"Năm kẻ này lúc sống đã phạm tội gϊếŧ người, chết rồi còn làm nhiều việc ác, tôi đã thiêu hủy hồn phách của chúng, khiến chúng hồn phi phách tán, vĩnh viễn không được siêu sinh."
Nói rồi, Vu Thường đẩy cửa lớn, bước ra ngoài quán bar, nhìn chàng trai bướng bỉnh trước mặt: "Còn cậu, tuy cậu gϊếŧ người nhưng sự tình có nguyên do, không tính là lỗi lầm. Nay ân oán đã dứt, cậu cũng nên đi luân hồi rồi."
Chàng trai im lặng, vẫn cố chấp đứng yên tại chỗ. Vu Thường thở dài: "Thôi được, chấp niệm của cậu quá sâu, hãy xuống địa phủ uống một bát canh Mạnh Bà rồi hẵng đi đầu thai."