“Nhϊếp Thanh Phong là học sinh mới chuyển đến, gia cảnh cũng không tốt, thường xuyên bị chúng nó chế giễu. Nhưng để tập trung học hành, Nhϊếp Thanh Phong đã chọn cách nuốt giận làm thinh, chưa từng phản kháng.”
“Cho đến một ngày, năm người này để ý đến Đới Vi, nữ sinh lớp bên cạnh, ép Đới Vi đi hẹn hò cùng chúng. Đới Vi nhát gan, bị dồn vào lan can, suýt chút nữa thì ngã từ trên lầu xuống. Nhϊếp Thanh Phong không nhìn nổi nữa, đã đứng ra ngăn cản năm người đó. Năm người đó nổi giận đùng đùng, ra tay với Nhϊếp Thanh Phong. Mấy người lao vào đánh nhau, sau đó thầy giám thị chạy đến, ngăn bọn họ lại. Nhϊếp Thanh Phong bị phạt viết 5000 chữ kiểm điểm, còn năm người kia thì không bị gì cả.”
“Chuyện đó qua đi không được mấy ngày, người ta phát hiện Nhϊếp Thanh Phong đã chết trong một con suối hoang. Thi thể bị ngâm nước đến sình trướng. Con suối hoang cách trường một đoạn. Phía nhà trường chỉ nói là Nhϊếp Thanh Phong tự ý chạy ra ngoài bơi lội nên gặp tai nạn, không giải thích gì thêm.”
“Thực tế là chính năm người này đã gϊếŧ cậu ấy?” Vu Thường nói đến đây, Vương Kiến Vũ kịp thời ngắt lời cô: “Đây là gϊếŧ người mà! Năm thằng khốn đó không bị bắt à?”
Vu Thường lắc đầu: “Chúng nó làm rất kín kẽ. Đầu tiên chúng nó nói dối là Đới Vi đang ở trong tay chúng, ép Nhϊếp Thanh Phong đến bờ suối hoang. Đợi Nhϊếp Thanh Phong đến nơi, chúng nó đè Nhϊếp Thanh Phong xuống nước, năm người đè chặt đầu cậu ấy, trơ mắt nhìn cậu ấy bị chết đuối. Sau đó chúng vứt xác cậu ấy xuống suối, cuối cùng dọn dẹp hiện trường. Lúc gây án chúng nó đeo găng tay và bọc giày, dọn sạch dấu vết hiện trường, xung quanh lại không có camera, vụ việc này chỉ có thể được kết luận là tai nạn ngoài ý muốn.”
“Đúng là một lũ súc sinh! Tuổi còn nhỏ mà lòng dạ đã ác độc như vậy.” Vương Kiến Vũ cảm thán: “Một mạng người sống sờ sờ bị chôn vùi trong tay chúng, mà chúng nó lại có thể ung dung ngoài vòng pháp luật, thản nhiên học hết cấp ba, cuối cùng còn thi đỗ đại học, đứa nào đứa nấy sống đàng hoàng tử tế, quá bất công với nạn nhân!”
“Vì vậy, Nhϊếp Thanh Phong oán niệm quá sâu, không vào luân hồi, cứ ở lại nhân gian, trở thành thứ mà người ta thường gọi là quỷ hồn.” Vu Thường tiếp tục: “Cậu ấy chết vào mùa hè năm lớp 11, vụ hỏa hoạn xảy ra vào mùa hè sau kỳ thi đại học, vừa hay là ngày giỗ đầu của Nhϊếp Thanh Phong. Cậu ấy lang thang ở nhân gian một năm, tích lũy được một ít oán lực. Vào ngày giỗ của mình, cậu ấy đến tiệm net, để ngọn lửa hừng hực nuốt chửng năm kẻ hung thủ, báo thù cho mình.”
“Làm tốt lắm!” Vương Kiến Vũ đập đùi một cái: “Xem ra, năm đứa súc sinh này hoàn toàn là đáng đời! Chẳng đáng thương chút nào!”
Gã vừa nói xong câu đó, đột nhiên cảm thấy sau lưng hơi ngứa ngáy. Gã quay đầu lại, một cái xác cháy không biết đã di chuyển đến sau lưng gã từ lúc nào, một khuôn mặt đen kịt áp lên mặt gã, nở nụ cười quỷ dị với gã.