“Cô… Cô nói thật hay giả vậy?”
Vương Kiến Vũ lùi lại vài bước, khóe miệng nhếch lên không thể tin. Lúc này gã mới để ý, lúc Vu Thường đi vào không hề che ô, bên ngoài đang mưa, nhưng trên người cô không hề bị ướt.
Gã cúi đầu nhìn ly rượu, trên mặt rượu đang cháy ngọn lửa màu xanh nhạt. Vừa rồi gã nhìn rất rõ, Vu Thường không dùng bật lửa, chỉ dùng ngón tay chỉ một cái, ngọn lửa cứ thế bùng lên.
Lẽ nào… cô gái này thật sự không phải người bình thường?
Gã ngẩng đầu nhìn Vu Thường đầy hồ nghi, trong lòng bắt đầu rối rắm. Cô gái này trông rất bình thường, hơn nữa trước đây gã đã mời quá nhiều đại sư rởm, thực sự là bị lừa đến sợ rồi nên nhất thời không biết tin cô hay không.
Nhìn bộ dạng đó của gã, Vu Thường cười: “Đương nhiên là thật, sao, anh không dám à?”
Vương Kiến Vũ cứng miệng: “Nực cười, tôi có gì mà không dám? Ngược lại là cô đấy, cẩn thận nổ cho cố vào, lát nữa không biết đường mà đỡ.”
“Vậy thì thử xem.”
Vu Thường không nói nhảm nữa, cô nhẹ nhàng đặt lá bùa trong tay lên ly rượu. Lá bùa trong nháy mắt bị ngọn lửa thiêu rụi, tro tàn đều rơi vào ly rượu màu vàng xanh. Vương Kiến Vũ nhìn thấy rõ ràng, những đám tro đó lại đang phát ra ánh sáng yếu ớt trong rượu.
Giây tiếp theo, Vu Thường cầm ly cocktail vẫn đang cháy lên, đưa tới miệng mình, Vương Kiến Vũ nhìn đến ngây người:
“Trời đất, cô không thấy nóng à?”
Gã vốn tưởng Vu Thường định uống, nhưng không ngờ Vu Thường lại xoay ly, hất toàn bộ ly rượu đó lên mặt gã. Tro tàn bay hết vào mắt gã, Vương Kiến Vũ cảm thấy hai mắt nóng rực, gã hét thảm một tiếng, ngã khỏi ghế, hai tay không ngừng dụi mắt, miệng la lớn: “Mẹ kiếp, cô dám tấn công tôi, ông đây lập tức báo cảnh sát bắt cô!”
Vu Thường đặt ly rượu trong tay xuống, thong thả từ sau quầy bar bước ra, đi đến trước mặt gã: “Đừng sợ, sẽ không gây tổn hại cho anh đâu, anh mở mắt ra thử xem.”
Vương Kiến Vũ nghe lời cô, thật sự mở mắt ra thử. Gã phát hiện mắt mình không bị thương, chỉ là nhìn mọi thứ có chút kỳ quái, như thể mọi thứ xung quanh đều được phủ một lớp filter màu xanh u ám. Gã quay đầu, thử nhìn về phía cửa. Chỉ mới nhìn một cái, gã liền hét thảm một tiếng, tè ra quần.
Gã nhìn thấy cửa quán bar đang bị chặn bởi một khối vật thể màu đen, không cần phải nói, đây chính là năm người bị thiêu chết trong quán bar ba năm trước. Năm cái thân xác vặn vẹo quấn lấy nhau, tứ chi của họ cong queo một cách quái dị, còn tỏa ra mùi khói khét lẹt nồng nặc.