Chương 1.4

Ngay lúc gã đang đợi đến mất kiên nhẫn thì tiếng gõ cửa vang lên. Vương Kiến Vũ mừng rỡ, vội vàng ra mở cửa.

Cửa lớn mở ra, đập vào mắt là một cô gái gầy gò, tóc ngắn. Cô mặc một chiếc áo hoodie màu xám, mí mắt cụp xuống, khiến người ta không nhìn rõ cảm xúc trong mắt cô.

“Làm cái quái gì vậy, không phải nói là đại sư à, sao lại là một cô sinh viên?”

Miệng Vương Kiến Vũ lẩm bẩm chửi rủa, tay chuẩn bị đóng cửa. Gã biết rõ, lão Tôn này tám phần là đang lừa mình, vì muốn kiếm chút phí trung gian, không biết tìm đâu ra một diễn viên quần chúng sinh viên tới mạo danh đại sư.

Ngay lúc cánh cửa sắp bị đóng lại, cô gái tóc ngắn đột nhiên đưa tay chặn cửa kính lại, ngước mắt nhìn gã: “Tôi có thể giúp anh.”

Giọng cô tuy trầm, nhưng trong lời nói lại có một sự uy nghiêm không thể chống cự. Vương Kiến Vũ nhất thời bị khí chất của cô trấn trụ, lùi lại vài bước, để cô gái vào nhà.

Thôi cũng được, đã tới rồi, dù sao chuyện cũng đến nước này, còn nước còn tát vậy. Vương Kiến Vũ tự an ủi mình, miệng khách sáo nói: “Cô chính là đại sư lão Tôn giới thiệu à? Xin hỏi đại sư quý danh là gì?”

“Vu Thường.”

Cô gái dứt khoát nói ra tên mình, sau đó hai người không nói gì thêm. Vu Thường bước vào quán bar, quan sát hoàn cảnh xung quanh.

Quán bar này trang trí rất xa hoa, trung tâm có một quầy bar hình trăng khuyết màu vàng kim, phía sau là một kệ rượu cao lớn, trưng bày hàng trăm loại rượu quý. Ngay cả đèn trên trần cũng là kiểu trần sao. Có thể thấy lúc khai trương ông chủ đã đầu tư không ít tiền.

Cửa tiệm sử dụng kính mờ màu vàng, hai bên cửa sổ kính bị rèm cửa màu vàng che lại. Thấy ánh mắt của Vu Thường, Vương Kiến Vũ chủ động giải thích: “Lúc mới đóng cửa, người đến xem náo nhiệt quá nhiều, cái đó gọi là gì nhỉ? À, livestream thám hiểm! Từng người một dí sát cửa sổ quay vào trong. Tôi thấy bọn họ phiền phức nên kéo rèm che lại.”

“Ừm.”

Vu Thường gật đầu, không tỏ ý kiến, rồi lại đi ra sau quầy bar tham quan.

“Thế nào, đại sư, chỗ của tôi có phải có đồ bẩn không?” Vương Kiến Vũ lo lắng hỏi.

Vu Thường liếc gã một cái: “Nếu đồ bẩn mà anh nói là chỉ ma quỷ, vậy thì, có.”

“Có phải là năm nạn nhân của vụ hỏa hoạn năm đó vẫn còn lảng vảng ở đây không?” Vương Kiến Vũ lại hỏi.

“Đúng.” Vu Thường mặt không cảm xúc đáp.

Vương Kiến Vũ cảm thấy có chút khó chịu. Mấy cái kịch bản này gã đã trải qua mấy chục lần rồi. Mấy vị đại sư này nói năng huyền bí, cuối cùng không ngoại lệ đều là dụ gã móc tiền ra. Cộng thêm Vu Thường là phụ nữ, lại còn trẻ như vậy, Vương Kiến Vũ từ trong tâm không hề tin tưởng cô, lên tiếng châm chọc: “Tôi biết, các người đều nói như vậy, tiếp theo cô sẽ bảo tôi móc tiền ra, bảo tôi mua bùa chú, ngọc bội hay là pha lê gì đó, đúng không? Nhưng đợi cô đi rồi, mấy thứ đó vốn chẳng có tác dụng quái gì!”

“Hay là thế này đi, đại sư Vu.” Vương Kiến Vũ tự cho là mình thông minh nói: “Sau khi trừ tà xong, cô ở đây một tháng. Ở hết một tháng, nếu cô vẫn bình an vô sự, tôi sẽ thanh toán nốt tiền cho cô, thế nào?”

Vu Thường không trả lời, mà lau bụi trên quầy bar, lấy ra bộ dụng cụ pha chế đã lâu không dùng, tự mình bắt đầu pha rượu.

Thấy Vu Thường không đáp lời, Vương Kiến Vũ cười lạnh: “Thôi đi, tôi biết cô là diễn viên quần chúng lão Tôn tìm tới mà. Đừng giả vờ nữa, tôi cho cô 20 tệ, coi như tiền xe, tự đi tàu điện ngầm, đến từ đâu thì về lại đó đi!”

Lúc này Vu Thường đã pha xong một ly cocktail vodka màu vàng xanh. Cô đưa tay chỉ một cái, mặt rượu bỗng bùng lên ngọn lửa. Tiếp đó cô rút ra một lá bùa, dùng ngọn lửa châm cháy, kẹp giữa hai ngón tay, đưa tới trước mặt mình.

“Việc gì phải phiền phức như vậy.”

Ngọn lửa chiếu sáng nửa bên mặt cô, khóe miệng cô nhếch lên một đường cong tinh tế: “Tôi cho anh gặp ma không phải tốt hơn sao?”