Chương 1.2

Vụ việc này sau đó đã gây chấn động toàn bộ Bắc Kinh. Có nhiều chuyên gia đến hiện trường phân tích, cư dân mạng cũng bàn tán xôn xao. Có người nói năm người này tự sát tập thể, cũng có người nói họ tin vào một tà giáo nào đó. Nhất thời có rất nhiều ý kiến, cuối cùng, phía chính quyền cũng không đưa ra lời giải thích rõ ràng, vụ việc này hoàn toàn trở thành một truyền thuyết.

Năm sau, mặt bằng của tiệm net được sửa chữa, tân trang lại và bắt đầu rao bán.

Vương Kiến Vũ lúc đó vừa kiếm được một mớ tiền, trong tay có chút vốn, là một ông chủ nhỏ, sở hữu vài cửa tiệm. Gã nhắm trúng mặt bằng này. Một là, nơi đây nằm trên con phố thương mại của Bắc Kinh, lưu lượng người qua lại lớn, không lo thiếu khách. Hai là, nơi đây từng xảy ra chuyện kỳ bí, cũng coi như có chút danh tiếng, đỡ tốn tiền quảng cáo. Ba là, tiệm từng xảy ra hỏa hoạn, là một căn hung trạch, giá cả tự nhiên sẽ rẻ hơn một chút.

Cứ như vậy, gã dùng cái giá 6 triệu để mua mặt bằng này, sửa tiệm thành một quán bar, đặt tên là “Quán bar Hung Trạch”. Ban đầu rất nhiều người khuyên gã đừng làm vậy, nhưng gã có suy nghĩ của riêng mình. Con người gã từ nhỏ đã mệnh cứng, bát tự viết ra giấy có thể chém đổ cây. Hơn nữa, gã là một người theo chủ nghĩa duy vật, hoàn toàn không tin vào chuyện ma quỷ thần thánh. Dưới sự kiên quyết của gã, quán bar thuận lợi khai trương.

Thời gian đầu mới khai trương, quán bar gần như trở thành điểm nóng của Bắc Kinh, mỗi ngày đều có người đến chụp ảnh check-in, khách khứa nườm nượp. Vương Kiến Vũ cũng thực sự kiếm được một khoản.

Nhưng hai tháng sau, những chuyện kỳ quái bắt đầu xảy ra. Đầu tiên là dây điện trong tiệm bị chập, một số nơi đột nhiên bốc cháy, may mà dập tắt kịp thời, không gây ra náo loạn lớn. Tiếp theo là khách trong tiệm ngày càng ít đi, Vương Kiến Vũ lên mạng xem các bài đăng, mới phát hiện nguyên nhân người ngày càng ít.

[Quán bar hung trạch đó hình như thật sự có đồ bẩn, mọi người cẩn thận khi đến đó.]

[Đúng vậy, lần đó tôi vừa ra khỏi quán bar là bị xe đυ.ng, gãy chân trái, giờ vẫn đang nằm viện đây này!]

[Tưởng chỉ có mình tôi bị vậy, lần đó đi check-in về, chứng minh thư của tôi tự dưng biến mất, kỳ thi quan trọng cũng bị lỡ dở, tôi hối hận chết đi được.]

[Tránh gấp +1, chiếc vòng tay phỉ thúy gia truyền nhà tôi, tôi đeo gần 20 năm, ngay lúc bước vào quán bar đột nhiên bị bể. Nói bên trong không có thứ gì đó tôi không tin đâu.]