Dứt lời, Vu Thường búng nhẹ vào trán Nhϊếp Thanh Phong, hồn phách cậu lập tức tan ra như sương mù, từ từ bay xuống lòng đất.
"Xong rồi."
Vu Thường từ cửa bước vào. Giờ đây cửa quán bar đã thông thoáng, không còn vật cản nào, cũng không còn luồng sát khí khiến người ta bất an như trước.
"Chỉ... chỉ đơn giản vậy thôi sao?" Vương Kiến Vũ nhìn đến ngây người. Vấn đề mà bao nhiêu thầy bà trước đó bó tay, Vu Thường chỉ cần búng tay một cái là xong.
"Cô không chỉ biết trừ tà mà còn quyết định được cả chuyện luân hồi của họ. Thế này đâu chỉ là đại sư, quả thực là... là thần tiên sống! Vu đại sư, cô rốt cuộc là ai vậy?"
Vu Thường đưa ngón tay trỏ lên miệng: "Không nên hỏi thì đừng hỏi."
Vương Kiến Vũ vội vàng gật đầu: "Vâng, tôi hiểu, thiên cơ bất khả lộ mà. Đại sư, giờ cô giúp tôi giải quyết xong việc rồi, thù lao tính thế nào đây? Vương mỗ tôi tuy không dư dả lắm, nhưng chỉ cần xoay xở được, tôi nhất định sẽ đưa cho cô!"
Vu Thường đi lại trong quán, ngước nhìn trần nhà một lượt: "Thù lao hả? Tôi thấy cái quán này cũng được đấy."
Mắt Vương Kiến Vũ sáng lên vui mừng: "Đại sư, cô muốn lấy cái quán này sao? Không thành vấn đề! Tôi có thể sang tên miễn phí cho cô, giờ tôi đưa cô đi làm thủ tục ngay!"
Gã đang rầu rĩ không biết xử lý cái quán này thế nào. Dù Vu Thường đã đuổi hết ma quỷ nhưng trong lòng gã vẫn còn ám ảnh. Dù sao gã cũng nhất quyết không giữ cái quán này nữa, bán thì chẳng ai mua, cho không cũng chẳng ai dám nhận, may quá có vị đại sư này chịu tiếp quản, gã mừng còn không kịp!
Vu Thường xua tay: "Tôi sẽ không chiếm hời lớn như vậy của anh. Anh trước đây gặp nhiều xui xẻo, tiền tiết kiệm cũng đền bù gần hết rồi. Theo số mệnh, anh vẫn còn mười năm tài vận, đường đời chưa tận đâu. Quán này ban đầu anh mua sáu triệu, giờ chuyển nhượng lại cho tôi một nửa giá đi. Tôi đưa anh ba triệu, anh cầm số tiền này làm lại từ đầu."
"Thật... thật sao?" Vương Kiến Vũ không dám tin vào tai mình: “Ý cô là, cô không những chịu nhận cái quán này, mà còn đưa tôi ba triệu? Nếu... nếu đúng là vậy thì cô đúng là cha mẹ tái sinh của tôi rồi!"
Nói rồi Vương Kiến Vũ quỳ sụp xuống tại chỗ, dập đầu "cốp cốp cốp" ba cái trước mặt Vu Thường. Nếu không phải Vu Thường đưa tay kéo gã dậy, gã còn định dập đầu mãi.
Hai người thỏa thuận ngay tại chỗ. Vu Thường và Vương Kiến Vũ mang theo giấy tờ tùy thân, hoàn tất thủ tục sang tên ngay trong ngày. Nhìn thấy ba triệu chuyển vào tài khoản, Vương Kiến Vũ rưng rưng nước mắt, suýt nữa lại quỳ xuống lạy Vu Thường.
Làm xong thủ tục, Vu Thường quay lại quán. Sau khi hai người chia tay, Vương Kiến Vũ vội vàng gọi điện cho người môi giới trung gian:
"Lão Tôn, ông tìm đâu ra vị đại sư này thế? Đúng là giúp tôi một việc lớn bằng trời! Không ngờ thằng cha ông bình thường toàn chém gió phần phật, đến lúc quan trọng lại đáng tin phết! Giờ việc xong xuôi rồi, lần này tôi trả ông gấp đôi phí giới thiệu!"
"Haha, không có chi, chuyện giải quyết êm đẹp là tốt rồi." Lão Tôn cười chột dạ trong điện thoại: “Còn về vị đại sư này ấy à..."
Nói thật, chính lão Tôn cũng chẳng có chút ấn tượng nào. Ông ta không biết trong danh sách của mình có vị đại sư này từ bao giờ. Đúng lúc Vương Kiến Vũ chạy vạy khắp nơi cầu cứu, ông ta lại muốn kiếm chút tiền cò nên tiện tay hẹn đại sư đó tới giúp.
Sáng sớm hôm sau, người đi đường nhận thấy quán bar "nhà ma" trước kia đã thay đổi diện mạo, đổi một tấm biển hiệu hoàn toàn mới. Trên biển hiệu viết dòng chữ bay bướm " Tiệm giải sầu Vu Thường ". Toàn bộ rèm cửa tầng một đã bị giật bỏ, nhìn qua cửa kính có thể thấy quầy bar hình bán nguyệt màu vàng kim bên trong, vẫn giữ nguyên cách bài trí cũ.
Tầng hai thì được che bằng rèm màu tím, khiến người ngoài khó lòng nhòm ngó được cảnh tượng bên trong.
Một người qua đường tiện tay chụp lại rồi đăng lên mạng. Bức ảnh ngay lập tức gây ra một làn sóng bàn tán xôn xao:
[Đây chẳng phải là chỗ từng xảy ra hỏa hoạn sao?]
[Đúng rồi, chết năm mạng người, hồi đó vụ này rầm rộ lắm. Sau này sửa thành quán bar cũng đóng cửa sớm, sao vẫn có người dám tiếp quản nhỉ?]
[Nghe đồn ở đây có thứ không sạch sẽ thật đấy, là một trong mười địa điểm tâm linh của Bắc Kinh mà.]
[Chắc là người nơi khác đến, không biết quá khứ của cái quán này.]
[Tin tức đưa ầm ầm, ai mà không biết chứ? Tôi đoán tám phần là cậu ấm cô chiêu nào đấy hứng lên muốn khởi nghiệp nên mới nhận lại cái quán này thôi.]
[Tôi cũng đoán thế, chỉ có mấy đứa "nhị đại" mới dám ném tiền qua cửa sổ kiểu đó. Cửa tiệm làm chẳng ra đâu vào đâu, nội thất quán bar cũ không thèm dỡ, biển hiệu thì viết lấp lửng.]
[Tiệm giải sầu, cái này là gì thế? Định làm tư vấn tâm lý hay môi giới hôn nhân?]
[Có khi nào là quán cà phê không? Kiểu mấy chủ quán tự xưng là "người sáng lập", đặt cái tên quái đản để đi theo phong cách tiểu chúng ấy mà.]
[Nhìn mặt chữ thì có nghĩa là giải quyết mọi phiền não. Chẳng lẽ ý bảo là có phiền não gì cũng có thể tìm đến đó sao?]
[Hahahaha, thế thì ảo quá, bà chủ tưởng mình là ai chứ, hồ ước nguyện chắc?]
...
Độ hot của " Tiệm giải sầu Vu Thường" ngày càng tăng, dần dần leo lên bảng hotsearch. Rất nhanh sau đó, tài khoản của một hot blogger chuyên về thám hiểm nổi tiếng tên là "Thám Tử Tâm Linh" đã đăng một dòng trạng thái mới:
[Các bạn ơi, 8 giờ tối nay, tôi sẽ dẫn mọi người đi thám thính Tiệm giải sầu Vu Thường nhé!]