Chương 36

Trong lòng Giang Thời Yến dâng lên một tia cảm kích sâu sắc.

Nhìn những binh sĩ đang ăn no uống đủ, gương mặt tràn đầy sức sống, lòng hắn càng thêm yên ổn.

Hắn biết rõ những người này chính là những thuộc hạ trung thành nhất của hắn. Họ sẵn sàng theo hắn xông pha chiến trường, liều mạng vì Đại Thịnh, chỉ để bảo vệ giang sơn này.

Mà hắn với tư cách là thống lĩnh của bọn họ càng phải cố gắng hết sức để bảo vệ những người lính này, không để bất cứ ai có cơ hội tổn thương họ!

Thái tử muốn hắn chết?

Nằm mơ đi!

Cứ đợi đó, nhiều nhất là ba năm, hắn sẽ đường đường chính chính trở về kinh thành!

Ăn tối xong, tắm rửa sạch sẽ, Lý Mộng nằm dài trên giường, trong đầu vẫn không ngừng nghĩ tới thỏa thuận với Giang Thời Yến.

Thuốc men thì cô vốn không có nhiều kênh để mua số lượng lớn, nên quyết định thử tìm nguồn ngay trên ứng dụng đặt đồ ăn và hàng hóa.

Kết quả may mắn ngoài dự đoán!

Trong bán kính gần nhà cô có tới hai, ba chục nhà thuốc mở dịch vụ bán online, hơn nữa kho hàng còn cực kỳ phong phú!

Lý Mộng cầm lấy miếng ngọc bội mới nhận từ Giang Thời Yến, tỉ mỉ quan sát từng đường nét, hoa văn.

Cô nhận ra miếng này còn có chất ngọc tốt hơn cái lần trước, chỉ là vì bản thân cô không rành về cổ vật nên chẳng thể ước lượng được giá trị thật sự của nó.

Sau một hồi cân nhắc, Lý Mộng quyết định ôm hết!

Cô đặt đơn từng nhà thuốc một, mỗi hiệu thuốc đều mua đủ các thương hiệu của dung dịch sát trùng, băng dán vết thương và thuốc tiêu viêm, mỗi loại lấy ba đến năm chục hộp!

Đơn hàng nối tiếp đơn hàng, chẳng mấy chốc gần như toàn bộ kho dự trữ của mấy chục nhà thuốc đều bị cô vét sạch!

Chỉ trong một đêm, cả thị trấn náo loạn.

Hệ thống đặt hàng của các nhà thuốc liên tục kêu báo đơn mới, số lượng lớn đến mức đủ để họ bán trong vài tháng!

Bên trong các tiệm thuốc, nhân viên tất bật đóng gói, chất hàng vào từng thùng giấy lớn, mỗi nhà ít nhất cũng ba, bốn thùng, rồi gọi shipper đến chuyển thẳng về nhà Lý Mộng.

Khoảng hơn một tiếng sau, khi Lý Mộng mở app kiểm tra, vừa xác nhận đơn đã đủ, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa.

Cô ngây người.

Trước cửa nhà, lô lốc bốn, năm chục thùng lớn xếp chồng lên nhau, chất cao gần bằng nửa thân người!

Cũng may lúc này đã tối muộn, người dân trong thị trấn hầu hết đều ngủ sớm, hơn nữa thuốc men cũng không nặng lắm nên Lý Mộng cố gắng tự mình khuân vác, bê mấy chuyến mới dọn hết vào trong kho.

Cô ngồi xuống thở dốc một lúc rồi lôi điện thoại ra tính toán sơ bộ.

Tất cả chỗ thuốc này tổng cộng cô chỉ tốn vài vạn.

Nhưng miếng ngọc bội kia ít nhất cũng trị giá hơn 100 vạn!

Lý Mộng vừa nghĩ vừa thấy lời quá, thế là lại mở taobao đặt thêm một đống bánh quy nén, thịt bò khô, thịt heo rim, xúc xích. Tất cả đều là thực phẩm dễ bảo quản, tiện mang theo.

Đây sẽ là quà tặng cô chuẩn bị cho Giang Thời Yến.