Chương 47: Người nhiều tuổi thì càng hiểu chuyện, lại càng biết thương vợ

Thẩm Thiều Quang thực ra rất khoái trò đấu khẩu với Lô Tam Nương, bị người ta ganh tỵ chẳng những không khó chịu mà còn lấy làm thú vị. Vì như thế là một kiểu thừa nhận thành công của bản thân. Mà trong lòng nàng cũng chẳng thiếu chút tâm tư nhỏ nhen – ta cứ để ngươi ghét mà không làm gì được ta, thế mới hả dạ!

Lần này, Lô Tam Nương tới cửa lại mang danh “dùng thiện đáp oán.”

“Chuyện hôn nhân này thật sự tốt lắm! Dương lang quân chuyên buôn tơ lụa, có cửa tiệm ở khu Tây Thị, trong nhà người hầu kẻ hạ đủ cả, tính tình lại đôn hậu, có tài buôn bán, đang tìm một nữ tử đảm đang tháo vát để giúp quản lý gia sự. Ngươi chẳng phải là người vừa lanh lợi vừa khéo léo đấy sao? Trời cao đã se duyên rồi.” Lô nương tử vừa nói vừa cười, còn đưa tay đẩy vai Thẩm Thiều Quang một cái, trông chờ biểu hiện ngượng ngùng e lệ.

Thẩm Thiều Quang gật gù: “Nghe qua đúng là một mối tốt thật.”

Dù không được thấy nét thẹn thùng nàng mong đợi, nhưng Lô nương tử nghe Thẩm Thiều Quang nói vậy thì cũng thấy yên lòng phần nào – hiếm lắm mới thấy nàng dịu dàng như thế.

“Chỉ là, một mối như thế mà lại rơi xuống đầu một nữ tử đơn chiếc như ta, không khỏi khiến người ta phải giật mình.”

Lô nương tử cúi sát, ghé tai nói nhỏ, Thẩm Thiều Quang cũng không né tránh, để mặc nàng ta lại gần.

“Nghe nói là gần đây lang quân ấy có đi tìm người trong phường, sau khi ăn thử món ngọc tiêm diện do ngươi làm thì lưu luyến mãi không quên. Vì có giao tình với phu quân nhà ta nên mới nhờ ta đến dò xét ý tứ của ngươi.”

“Chỉ vì một đĩa bánh mà đòi cưới người ta về làm thê tử, vậy nếu sau này gặp ai nướng bánh ngô ngon, nấu canh cá giỏi hay nướng dê khéo...” Thẩm Thiều Quang nghĩ tới đây liền bật cười, chẳng lẽ lại cưới cả một đội đầu bếp về nhà?

Lô nương tử biết Thẩm Thiều Quang chẳng dễ dụ dỗ, đành nói thật: “Lang quân ấy tuổi có hơi lớn hơn ngươi, năm nay đã bốn mươi lăm. Nhưng người nhiều tuổi thì càng hiểu chuyện, lại càng biết thương vợ.”

“Thê tử trước mất đã nửa năm, trong khoảng thời gian ấy cũng từng xem qua mấy nhà, nhưng kẻ thì tính nết không hợp, người thì không thuận mắt. Không ngờ cuối cùng lại gặp ngươi. Nếu gả đi, ngươi sẽ là chủ mẫu trong nhà, chẳng phải vất vả mưu sinh ngoài phố nữa.”

Nói đến đây, Lô nương tử càng thấy mối này là lương duyên. Dù Dương gia ở hơi xa, nhưng thực có cửa hiệu tại Tây Thị, trong nhà có gia nhân hầu hạ, Dương thất lang lại là người biết làm ăn. Tuổi tuy lớn, nhưng Thẩm Thiều Quang lại xinh đẹp thế này, chắc chắn sẽ được sủng ái. Đó chẳng phải là bước chân vào đời sống an nhàn, sung sướиɠ? Khác xa với nàng ta ngày ngày dầm sương dãi nắng bên bếp chiên quẩy, hít khói dầu mỡ.