Chương 46: Mấy ai trở về nguyên vẹn

Từ sau khi tiên hoàng qua đời, các tiến sĩ đều bị thay bằng hoạn quan hoặc cung nữ. Thẩm Thiều Quang từng nghĩ thầm, không chừng trong đó có người từng lén tư tình với tiến sĩ, nhưng hỏi thăm mãi cũng chẳng có tin tức gì.

Trong số người thay thế có một cung nữ khoảng ngoài bốn mươi, tóc lấm tấm bạc, dáng trầm lặng ít lời, viết chữ thảo cực đẹp, chữ khải cũng thanh thoát. Thẩm Thiều Quang từng chuyên tâm theo bà học thư pháp mấy năm. Vị này còn chơi cổ cầm rất hay, chỉ tiếc Thẩm Thiều Quang không có thiên phú về âm luật, nghe còn luận được đôi câu, nhưng bảo nàng gảy đàn thì đành bó tay. Không rõ thân thế người ấy, nhưng nàng đoán hẳn cũng là nữ quyến của tội thần bị đưa vào cung.

Thẩm Thiều Quang vốn có nền tảng từ thân thể nguyên chủ, lại mang theo ký ức từ kiếp trước, từng được các tiến sĩ coi trọng, đáng tiếc về sau lại bị tài năng của vị nữ lão sư kia che mờ, cuối cùng vì miếng ăn mà phải lăn lộn trong ngự thiện phòng.

Nghĩ tới dáng vẻ nghiêm nghị của các tiến sĩ ngày trước, Thẩm Thiều Quang không nhịn được bật cười – nàng dùng sắc mạo để chen chân trong cung, giành lấy cơ hội, cũng giống như ra chiến trường. Mà người từng chinh chiến, mấy ai trở về nguyên vẹn?

“Thương Trọng Vĩnh” – tác phẩm văn xuôi của Vương An Thạch đời Bắc Tống – kể về một thần đồng bị phụ thân biến thành công cụ mưu lợi, cuối cùng chẳng học hành đến nơi đến chốn, đành sống một đời tầm thường. Chuyện ấy khiến người ta càng thấm thía tầm quan trọng của giáo dục.

Còn chưa đón được tiết Thất Tịch, Thẩm Thiều Quang đã nghênh tiếp bà mối – không ai xa lạ, chính là Lô Tam Nương chuyên bán bánh chiên ngoài phường.

Lô nương tử vốn là người miệng lưỡi lanh lẹ, tính tình lại có phần chua ngoa, thấy Thẩm Thiều Quang làm ăn phát đạt thì trong lòng ít nhiều cũng đâm ra ghen ghét. Nhưng nghĩ đến việc nàng là mối khách lớn trong cửa hàng nhà mình, thì dù trong lòng có bực cũng không dám công khai gây hấn, đành thường xuyên tìm cớ châm chọc vài câu. Chỉ tiếc là Thẩm Thiều Quang không phải loại người trầm lặng chịu đựng, mà ngược lại, lời lẽ trơn tru, giọng nói lên bổng xuống trầm, được rèn giũa từ thuở còn trong cung, chẳng khác gì cây đàn tam huyền đã thành tinh. Cứ mỗi lần Lô Tam Nương mở miệng xỏ xiên là lại bị nàng bẻ lại đến cứng họng, thế mà hết lần này đến lần khác vẫn không chịu thua, cứ cách vài bữa lại tới đâm chọc đôi câu rồi lại thua trắng tay.