Chương 41: Cái đó... thật khó phân biệt

Ẩm thực Hoài Dương xuất phát từ hai vùng Dương Châu và Hoài An, nguyên liệu chính là thủy sản từ sông nước, chú trọng hương vị thanh đạm, phối hợp giữa tươi mới và mùi thơm dịu nhẹ.

Thẩm Thiều Quang vốn không phải đầu bếp chuyên nghiệp, lại có tính tùy ý, không câu nệ chính thống hay không – miễn ngon là được. Ngoài nhân thịt thuần, nàng còn trộn thêm măng và nấm để giảm độ ngấy.

Làm xong, hai người liền cùng nhau nếm thử.

A Viên cắn một miếng, nước canh lập tức trào ra, nàng há miệng muốn hút, Thẩm Thiều Quang còn chưa kịp nhắc thì đã muộn – tỳ nữ ngốc này bị phỏng mất rồi.

Dù lưỡi bị bỏng, A Viên vẫn không nỡ nhổ ra, gắng sức nuốt xuống, khiến Thẩm Thiều Quang vừa bực vừa buồn cười.

Ăn hết một xửng mỗi loại, được Thẩm Thiều Quang cam đoan “sau này sẽ làm thêm,” A Viên mới miễn cưỡng buông đũa, nàng hỏi nàng ta thích loại nào nhất, thì chỉ nhận lại ánh mắt ngập ngừng: “Cái đó... thật khó phân biệt...” Vì khi nãy chỉ mải ăn thôi.

Quả là Trư Bát Giới gặm nhân sâm, chẳng biết quý thứ gì!

Thẩm Thiều Quang ưng nhất là nhân măng, vừa thơm vừa thanh, lại không dễ ngấy. Nhưng thực tế chứng minh, khẩu vị của nàng lệch với đại đa số – nhân thuần thịt vẫn là loại bán chạy nhất.

Món thang bao này hình dáng trông cũng ưa nhìn, tuy không cái nào gói được đủ mười tám nếp như truyền thống, song vẫn khá đẹp – là do bà ngoại nàng, người từng mở hàng bánh bao ở kiếp trước, tận tay truyền dạy khi nàng còn bé. Xét về hình thức, cũng chẳng thua gì những ngọc tiêm diện hay bánh bao nhân thịt đang được ưa chuộng hiện giờ.

Huống hồ nhân bánh lại được trộn chế vừa khéo, còn chứa nước canh bên trong, ăn vào vừa mềm vừa đậm đà, khiến thực khách cảm thấy tân kỳ.

Món thang bao mà Thẩm Thiều Quang bày bán quả thực rất đắt hàng, đến giờ cơm là khách nối đuôi nhau, từng l*иg từng l*иg bánh bán sạch không kịp hấp, người trong quán chen chúc, người ngoài lại xếp hàng dài dằng dặc. Vì vậy, nàng phải dùng mấy miếng thẻ trúc đánh số thứ tự, tránh cảnh cãi vã tranh giành, không ngờ một phường nhỏ như thế lại có nhiều người hảo thang bao đến vậy.

Sau mới hay qua lời khách kể, thì ra người đến ăn còn từ các phường lân cận. Thẩm Thiều Quang không khỏi ngẩn người, trong lòng tự hỏi, chẳng lẽ chỉ bằng món bánh bao này mà có thể phát tài?

Cũng không thể trách nàng ôm mộng viển vông, bởi loại bánh này, từ thang bao đến loại nhân thuần thịt, đều thuộc dòng cao phẩm, mỗi chiếc lời chừng bốn văn tiền. Một người trưởng thành thường ăn đến một l*иg sáu cái, tức là hai mươi bốn văn – tương đương với giá bảy, tám chiếc bánh nướng!