Chương 39: Chúc mừng cô nương khai trương đại cát

Mãi đến gần một tháng sau, Thẩm Thiều Quang mới tìm được cửa hàng phù hợp – vị trí ngay gần cửa phường, mặt tiền phía trước là nơi buôn bán, phía sau có phòng ở. Diện tích chỉ chừng mười thước vuông, vốn là cửa hàng bán thịt dê. Chủ tiệm đã cao tuổi, dạo gần đây trượt chân ngã gãy, e rằng khó mà buôn bán lại, không con cái nương tựa, nên quyết định cho thuê để dưỡng già.

Trong phường thường thuê cả mặt tiền lẫn khu nhà phía sau, chỉ thuê riêng mặt tiền thì ít ai nhận. Vừa khéo Thẩm Thiều Quang đã có chỗ ở tạm, lại còn eo hẹp tiền bạc, hai bên vì thế mà hợp nhau.

Do từng bị khách trước soi mói đủ điều, chủ tiệm không còn muốn đòi giá cao, chỉ lấy của Thẩm Thiều Quang năm trăm văn mỗi tháng. Nàng lập tức đồng ý, viết khế ước tử tế, trả trước một năm tiền thuê, rồi dẫn A Viên đến dọn dẹp.

Trong tiệm, mặt tường bám đầy dầu mỡ, vết máu dê và phân ruồi, nền gạch loang lổ không bằng phẳng, hai chiếc bàn cũ nát còn nằm chỏng chơ đầy vết dầu đen – nhìn qua quả là chán không muốn nói.

Dọn dẹp sạch sẽ, vứt hết đồ cũ, nàng gọi thợ tới quét lại vôi, tự mình đến ngoại thành mua gạch xanh lát nền, rồi thuê thợ mộc đóng bàn dài để đồ, bàn ăn cho khách cùng mấy chiếc ghế ngồi kiểu Hồ. Nàng cũng ghé Tây Thị mua bát đĩa mới, tất cả chi phí thuê cửa tiệm tốn năm lạng, sửa sang hết năm lạng nữa, khiến Thẩm Thiều Quang nhìn túi tiền mà đau thắt ruột. Nhưng nghĩ lại: đầu tư mà, rồi sẽ thu về thôi.

Không xem ngày lành tháng tốt, tiệm ăn nhỏ mang tên Thẩm Ký lặng lẽ mở cửa.

Trước đó khi bán bánh chiên đã tranh thủ rải tin, nhờ vậy mà ngày đầu khai trương, khách quen từng hay ăn bánh đã lần lượt tìm tới. Trong đó có cả vị công tử họ Liễu chuyên thay người đi mua điểm tâm – hôm nay còn mang theo một chậu thược dược nhỏ đến chúc mừng.

“Chúc mừng cô nương khai trương đại cát.” Liễu Phong có chút ngượng ngùng, khẽ cười rồi đặt chậu hoa lên bậu cửa sổ.

Việc vừa rồi rõ ràng đã vượt ra ngoài ranh giới giữa người bán hàng và khách quen, Thẩm Thiều Quang vốn định mở miệng từ chối, nhưng chưa kịp nói thì công tử họ Liễu kia đã nhẹ nhàng cúi chào một cái rồi vội vàng rời đi, đến cả hai chiếc bánh rán vừa mới chín cũng không lấy theo.

“Thật là...” Thẩm Thiều Quang cười khổ, đành đem bánh rán đưa cho A Viên đang đứng bên.

Buổi sớm hôm nay, A Viên đã ăn ba chiếc bánh ú, một bánh rán, thêm một bát cháo, vậy mà khi thấy Thẩm Thiều Quang đưa thêm bánh, nàng vẫn vui vẻ nhận lấy, không chần chừ cắn ngay một miếng.