Thẩm Thiều Quang thuận miệng bịa lời, nương tử chủ hiệu gạo lại tưởng là thật. Dù sao năm xưa nàng ta cũng nhân lúc mất mùa mà mua được hai nha hoàn lớn này với giá rẻ, nay vốn cũng định đổi hai đứa trẻ hơn, chỉ là còn đang cân nhắc lựa chọn cho kỹ.
Hai bên giằng co mặc cả một hồi, cuối cùng ước định giá bán là hai lượng bạc. Thẩm Thiều Quang trở về lấy ngân phiếu, nhất quyết cùng bên kia đến nha môn làm khế ước đàng hoàng. Sau khi thủ tục xong xuôi, nàng liền quay sang tiểu nha hoàn theo sau mình cười bảo: “Theo ta về nhà thôi.”
Tiện đường, nàng mua cho nha hoàn mới mấy món đồ dùng cần thiết, lại chọn thêm hai bộ y phục đơn sơ. Con bé kia mặc đồ chẳng ra hình thù gì, còn quần áo của nàng thì không vừa người.
Về đến nhà, dùng bữa sơ sài rồi cho tắm rửa sạch sẽ, thay xiêm y mới, cuối cùng cũng ra dáng người hầu. Người của mình đương nhiên nhìn thuận mắt, Thẩm Thiều Quang ngắm nghía nha đầu kia sau khi chải chuốt, cảm thấy gương mặt nhỏ nhắn kia tuy không quá nổi bật, nhưng lại thanh tú dễ nhìn.
A Liễu ngây ngô mỉm cười, nói: “Cô nương làm món bánh canh thật ngon.”
“...” Hóa ra vẫn còn vương vấn bữa cơm tối vừa rồi. Thẩm Thiều Quang bật cười, gật đầu: “Ánh mắt tinh tường lắm!”
A Liễu lại cười rộ, bỗng nhiên nhỏ nhẹ: “Cô nương đặt cho ta một cái tên mới đi.”
Nghe vậy, Thẩm Thiều Quang không khỏi nhíu mày, đưa mắt nhìn nàng.
“Giờ đã theo cô nương rồi, ta đâu còn là A Liễu của Từ nương tử nữa.”
Nhìn vẻ nghiêm túc đầy thành ý của tiểu nha đầu, Thẩm Thiều Quang khẽ bật cười: “Thế thì gọi là A Viên vậy. Khuôn mặt tròn trịa, nghe tên đã thấy phúc hậu vui vẻ.”
A Viên cười híp mắt, gật đầu lia lịa.
Từ ngày có A Viên, công việc của Thẩm Thiều Quang nhẹ nhàng hơn hẳn. Trước kia chỉ dời lò một chút là mệt mỏi rã rời, giờ A Viên chỉ cần nhấc tay đã đưa lò lên xe nhẹ nhàng. Khi nấu nước ô mai, không còn phải tự tay nhóm lửa, gánh nước; lúc làm bánh giầy, tay chân không còn tê rần như trước – A Viên lại làm rất chăm chỉ, đôi mắt long lanh nhìn chăm chăm lớp bánh dẻo cùng nhân đậu sa vừa xong, ánh mắt đầy phấn khích.
Có thêm A Viên, Thẩm Thiều Quang dần mở rộng việc buôn bán: bánh ú được hấp sẵn, bánh giầy chuẩn bị trước, nước ô mai cũng đun từ sáng rồi đem ra đặt ở trước cửa phường. A Viên tuy chưa biết chế biến nhưng có thể đứng bán thu tiền. Tay tính toán lại nhanh nhẹn, hẳn là do từng giúp việc tại hiệu gạo, Thẩm Thiều Quang thầm nghĩ đúng là nhặt được một viên ngọc.